CUỘC SỐNG DÀI BAO LÂU MÀ TA CỨ HỮNG HỜ

     

Tôi sẽ nghe lại bài xích Mưa Hồng của Trịnh Công sơn trong một buổi chiều tháng tám mưa vừa tạnh, trời ấm dần lên những hạt nắng cuối cùng. Những nhỏ nắng xám white trên phần nhiều tàng cây. Nắng nóng rong chơi làm tôi mệt mỏi mỏi, ai oán rầu. Nắng và nóng vô tâm băn khoăn rằng mình cũng tương tự mưa, chỉ là 1 hạt bụi nhỏ dại nương náu qua nhân gian này..Bạn đã xem: cuộc sống dài bao lâu mà lại ta cứ hững hờ

Lâu lắm rồi tôi không tồn tại một chút thư thả để tự khắc hoạ lại khuôn khía cạnh của chính mình. Ý tôi là khuôn mặt nhưng những tình nhân thương tôi vẫn nhận thấy ở bất kể lúc nào, chỗ nào chứ không hẳn là đa số nét kí họa gấp vàng, tránh rạc.

Bạn đang xem: Cuộc sống dài bao lâu mà ta cứ hững hờ

Này em, “cuộc đời đó tất cả bao lâu cơ mà hững hờ”…

Giọng hát của Khánh Ly trong ca khúc này làm tôi xúc tiến đến những cái lá chuyển phiên xoay, chao chao vào mưa. Các chiếc lá đam mê ở lưng chừng, nhìn đời nghiêng nghiêng chứ chưa vội rơi xuống im lìm thuộc mặt đất. Tôi đã nhớ về hồ hết cơn mưa ngày xưa nay đi vắng đã lâu.


*

Người ngồi kia trông mưa nguồnÔi yêu thương nghe sẽ buồnNgoài cơ lá như vẫn xanhNgoài sông vắng nước dơ lên hồn muôn trùng

Tôi thấy đâu đó trong tiếng cười cợt hồn nhiên của trẻ nhỏ dại là “tiếng khóc tiếc thương hầu hết ngày vui ngắn ngủi”. Tôi thấy bên trên từng phiến lá, “loài sâu hát lên khúc ca cuối cùng”, màu xoàn úa đang lấn dần màu xanh. Tôi thấy chỗ nào đó trong trăm năm, giờ hoang vu vọng về. Cuộc đời tạm bợ chỉ là cõi ngụ để ta xẹp chân qua…Và tôi nghe thấy giờ em khóc vào một chiều mưa hồng từng cánh phượng tả tơi. Giờ đồng hồ khóc như tiếng nấc nghẹn nức lòng lời ca muộn phiền.

Xem thêm: Di Tích Kiến Trúc Nghệ Thuật Chùa Keo Được Xây Dựng Vào Thời Nào ? Đường Đi?

Này em vẫn khóc chiều mưa đỉnh caoCòn gì nữa đâu sương mù sẽ lâuEm đi về cầu mưa ướt áoĐường phượng cất cánh mù không lối vàoHàng cây xanh xanh ngay gần với nhau…

Trong tiếng guốc mộc mòn cơ của tuổi, em trở về phía con “đường phượng cất cánh mù ko lối vào”. Cuộc đời lận đận, vô thường, long rong. Em đi về phía ấy có tác dụng gì. Đường mưa ướt áo, “vai em tí hon guộc nhỏ, như cánh phát về chốn xa xôi…”…

Khi xa thật rồi, lòng bắt đầu thấy nhớ tiếc cho gần như lời chưa nói, mang đến những góc nhìn chưa trao. Rụt rè, e thẹn, bối rối, dường như tuổi trẻ thời nay với thời đại internet không còn những trạng thái cảm giác ấy nữa rồi. đàn trẻ yêu thương cuồng sống vội, nhạc trẻ bây giờ cũng loạn hầu như ca từ nghe vạc kinh, chẳng còn chút nào lãng mạn như xưa. Những hẹn hò trên net thật nệm vánh, những cuộc vui thâu đêm, những tình ái yêu cuồng sinh sống vội, đa số tranh giành vật hóa học phù du, hi hữu thấy còn tín đồ trẻ như thế nào biết nghe cùng sống như nhạc Trịnh. Họ bảo rằng nhạc này xưa rồi. Thật buồn, sao chúng ta không nghe phần đông ca từ bỏ này đi để thấy nó rất đẹp và bi tráng nao lòng nuốm nào:

Này em đang khóc chiều mưa đỉnh caoCòn gì nữa đâu sương mù sẽ lâuEm đi về cầu mưa ướt áoĐường phượng cất cánh mù ko lối vàoHàng cây xanh xanh ngay sát với nhau

Người ngồi xuống mây ngang đầuMong em qua, từng nào chiềuVòng tay sẽ xanh xao nhiềuÔi tháng năm gót chân mòn trên phiếm du…

Mây thường xuyên trên cao, làm thế nào có mây ngang đầu? Nhưng không hẳn mây thật, nhưng là mây trong tưởng tưởng, là tóc mây thờ ơ vai thon. Gồm khi cũng là mây mù trong cam kết ức lưu giữ nhung khi fan ngồi đó ngắm dòng fan qua lại nhưng không thấy bóng dáng người xưa đâu sau bao nhiêu chiều ngóng đợi. Mon năm qua đầy đủ gót chân đi về vẫn mòn mỏi trên số đông viên gạch men lát đường, đầy đủ rêu phong xưa đã đậy lấp vệt yêu ngày cũ, gần như vòng tay học tập trò dềnh dang dại đã xa dần dần theo kỷ niệm. Sao ta vẫn lẫm cẫm còn mãi mong mỏi nhớ lưu niệm xưa.

Xem thêm: Làm Quả Cầu Bằng Len - Cách Làm Quả Cầu Nhỏ Bằng Len 1

Người ngồi xuống xin mưa đầyTrên nhì tay đợt đau dàiNgười ở xuống nghe giờ ruCuộc đời đó gồm bao lâu mà lại hững hờ

Câu kết nghe thiệt ý nghĩa: cuốc đời thật ngắn ngủi với qua mau; sao không yêu yêu thương nhau, sao không ung dung với nhau, chân tình và nồng hậu với nhau; sao nỡ lạnh nhạt để những ơn nghĩa trôi mau như nước mưa qua ô cửa, để đầy đủ cơn đau kéo dài những chuyến mưa qua trên phần đa bàn tay chờ đón những bàn tay?

Những bài bác hát của Trịnh luôn có một nỗi buồn, nhưng mà lại luôn có đều thông điệp khôn xiết thiền như thế. Sống, là ko hờ hững, sống là không hóng đợi, là biết tận dụng tối đa mọi cơ hội của cuộc sống đời thường để sống thật tâm và yêu thương không còn mình; để được trao lại đầy đủ gì đáng có; biết đến đi sẽ tiến hành hạnh phúc, biết chào đón mọi điều với tâm cụ thật thoải mái và dễ chịu và tích cực, bởi: cuộc đời đó, có bao lâu cơ mà hững hờ.