GIÓ ĐÁNH CÀNH TRE GIÓ ĐẬP CÀNH TRE

     
Gió đánh cành tre, gió đập cành treChiếc thuyền anh vắng le the đợi nàngGió đánh cành bàng, gió đập cành bàngDừng chèo anh hát cô nàng ấy nghe

Trời đầu xuân nắng chiếu dìu dịu, gió khẽ đưa hàng tre xanh mát kêu rì rào, tiếng hát bên thuyền vang lên từ phía xa xa.

Bạn đang xem: Gió đánh cành tre gió đập cành tre

Đám gái làng lại được dịp kéo nhau tụ tập bên bờ sông, yếm xanh yếm đỏ xúng xính như trẩy hội đầu mùa gặt. Cô thì vẫy khăn, cô thì cất cái giọng ca vàng oanh trong trẻo như tiếng suối.


"Anh Vũ, anh Vũ ơi, anh hát hay quá."

"Anh Vũ ơi, lần tới anh ghé chơi, em gửi anh gói bánh giò."

Cậu trai được gọi tên đang ngồi trên thuyền với tư thế khoan thai, toát ra phong thái của cậu ấm nhà địa chủ. Nhận ra bản thân vừa được gọi tên, cậu đang hát vu vơ thì ngừng lại, ngập ngừng nở một nụ cười hòa nhã.

Mà với các em gái ở độ tuổi đương thì, trai đẹp nhếch mép một cái cũng với hàm ý tỏ tình, trai đẹp cười lộ một chút răng thì chỉ thiếu điều về nhà sắm váy hoa chờ được đàng trai quý phái dạm ngõ. Huống bỏ ra trai đẹp ấy còn là cậu Kha Vũ nhà địa chủ Châu, thân cao gần bằng nửa cái cột đình, ngũ quan tiền vừa sắc bén vừa dịu dàng, cười lên như nắng vàng mùa thu làm bao nhiêu cô điêu đứng. Nụ cười của cậu trai thành công khiến đám gái làng càng thêm kích động, các chị nâng giọng lên hẳn quãng tám, đứng xa tuốt phía nhà thầy đồ Hoàn còn nghe thấy.

Xem thêm: Hãy Chứng Minh Sự Bóc Lột Của Tư Bản Đối Với Công Nhân Làm Thuê Và Tư Bản

Điển hình là một cậu trai khác vừa mới bị thầy đồ Hoàn phạt thụt xì dầu năm mươi cái vì cái tội không quý bạn mến bè, vừa tức đỏ nhỏ mắt vừa làm mặt quỷ oán hận bước ra.

"Mả thân phụ cái thằng Kha Vũ, lần nào gặp nó số tao cũng đen như bãi phân trâu ngoài đồng."

"Ai kêu mày chọc nó làm gì? Với lại nó có làm gì mày đâu mà mày cứ phải nhét lá mắt mèo dưới đít nó cơ."

Thằng cu đang chửi đông đổng lên tên là Gia Nguyên, năm ni vừa tròn mười bảy cái xuân xanh, sức trai tráng bẻ gãy sừng trâu cũng không giúp cái chân nó bớt tê rần rần và cái mông bớt râm ran ngứa. Nghe thằng Mặc – bạn thân nối khố từ hồi còn cởi truồng tắm mưa của mình – đi bênh cái thằng trời đánh thánh đâm mà nó cay từ tận lần đầu gặp mặt kia, nó tức xì khói giơ bàn tay hình nắm đấm dúi dúi về phía đối diện.

"Mày bạn nó hay bạn tao đấy Mặc ơi, hay tao nuôi gián mười mấy năm nay mà tao không biết? Mày có thấy nó tâm cơ không, nó rõ ràng biết tao trét lá mắt mèo dưới đít nó, nên nó lấy lý bởi mắt nó kém xin thầy Hoàn đổi chỗ với tao. Đổi chỗ kết thúc nó còn cố tình giả vờ bất ngờ đọc to dòng chữ thằng Vũ cây sào đáng ghét tao viết lên bàn làm tao bị thầy phạt, tao chưa đấm nó là phúc ba đời nhà nó á."

Lâm Mặc nhìn thằng bạn ấu trĩ của nó mà thở dài lắc đầu, cứ mỗi lần hai lớp của thầy đồ Đa và thầy đồ Hoàn học chung, là kiểu gì cái làng Yên Tú này cũng ồn ào như cái chợ vỡ ban chiều.

Xem thêm: Cùng Em Học Toán Lớp 3 Tuần 17, Tuần 17 Trang 59, 60, 61

Làng Yên Tú nằm ở đồng bằng phái mạnh Bộ, giữa làng có nhỏ sông Môn lớn, mùa nước dâng phải chèo thuyền nửa canh giờ mới qua bên tê sông. Đầu làng là vùng đất phẳng phì nhiêu, tụ họp nhiều cơ ngơi của các phú hộ có tiếng, vào đó có phú hộ Châu giàu lừng lẫy khắp mấy làng. Cuối làng bên phía sông còn lại thì nhiều đồng ruộng cò cất cánh thẳng cánh, là nơi sinh sống của các hộ trung lưu đến hộ nghèo vào làng, điển hình là căn nhà lợp mái lá và tường làm từ bùn trộn rơm rạ của nhân vật chính Trương Gia Nguyên.