Hoa xương rồng trên cát

     

Thời gian thấm thoắt trôi qua, mới đó mà đã tròn 17 năm sau ngày cưới, cũng chính là 17 năm mái ấm gia đình Bình - Hương gắn bó với mảnh đất nền Phan Rang đầy nắng cùng gió cát. Bây giờ họ vẫn thật sự đã có được một niềm hạnh phúc viên mãn, tròn đầy cùng với 2 bé kháu khỉnh, chăm ngoan: cháu gái Phạm Thúy Hiền, trong năm này đang học tập lớp 10 và con cháu trai Phạm Đức Anh năm nay đã vào lớp 6.

Bạn đang xem: Hoa xương rồng trên cát


*
Gia đình Đại úy QNCN Nguyễn Thị Thu Hương.

17 năm về trước, Đại úy QNCN Nguyễn Thị Thu hương tình cờ chạm chán gỡ Thượng úy QNCN Phạm Văn Bình lúc cô vẫn là nhân viên cấp dưới tiêu vật dụng thuộc Đại nhóm Thông tin, phòng Tham mưu, Sư đoàn 370. Còn Bình, thời gian đó đã là tài xế thuộc Đại nhóm Xăng dầu, đái đoàn Kỹ thuật, hậu cần, Trung đoàn 937 đóng góp quân ở trường bay Phan Rang. Trong một chuyến vào tp sài gòn công tác, anh đã may mắn được làm quen với cô bé có dáng người dong dỏng cao, nước da trắng mát, thú vui đôn hậu, chân thành.

Sau lần gặp ấy, Bình quay lại Phan Rang. Mỗi lần nhớ cùng muốn gặp Hương, anh đều đề xuất quay số nội cỗ và nhờ vào nối trang bị với tổng đài. Xa bí quyết là mặc dù vậy cũng chẳng ngăn được tình cảm họ giành cho nhau. Dấn lời mời của Bình, Hương đưa ra quyết định lặn lội về mảnh đất nền Phan Rang vốn có tiếng là khí hậu khắc nghiệt để thăm người yêu và cũng là để đọc thêm về cuộc sống của Bình. Trong chuyến đi này, họ đã có nhiều kỷ niệm đẹp nhất với nhau. Với rồi chỉ 2 tháng sau, vào thời điểm cuối năm 2002, họ quyết định tổ chức lễ cưới. Hết tuần trăng mật, Bình liên tiếp trở lại Phan Rang, hương thơm ở lại sài gòn với bao nỗi ghi nhớ nhung, ngóng đợi. Rứa rồi, Hương thốt nhiên nảy ra một ý nghĩ táo bị cắn dở bạo: Cô xin gửi vùng về Phan Rang và để được gần chồng, mặc cho bằng hữu đồng nhóm hết lời can ngăn, rằng vị trí ấy người ta xin đi còn chả được, em lại tình nguyện trở về.

Còn Hương quan tâm đến rất giản dị: Đã đành địa điểm ấy còn những khó khăn, thiếu hụt thốn, cơ mà mọi người sống được thì nhất mực vợ ông xã cô cũng sống được. Rồi mùi hương gói ghém đồ gia dụng đạc, hăm hở lên đường, về với mảnh đất nền Phan Rang vào đúng mùa gió Chướng. Ban đầu, gia đình Hương mượn được 1 căn phòng tại khu vực Đài K1 nằm giữa cánh đồng. Đang sống nơi thành phố đông vui sầm uất, về trên đây đồng ko mông quạnh, điện yếu, nước thiếu, ck lại đi trực thường xuyên… thỉnh thoảng Hương cũng thấy hụt hẫng. Đó là chưa tính những hôm mưa gió nước ngập white đồng, nước tràn cả vào trong phòng. Khó khăn là thế, cả Hương với Bình đều nỗ lực vượt qua. Rồi bọn họ được cấp đất riêng, lại một chuỗi tháng ngày chắt chiu, tiện tặn từng đồng lương rất ít để xây lên tòa nhà nhỏ, bởi bố mẹ đôi bên ở xa, anh chị em ruột giết cũng chẳng bao gồm ai hơi giả.

Xem thêm: Chất Có Phản Ứng Màu Với Iốt Là, Nhận Xét Nào Sau Đây Sai



Xem thêm: Sóng Điện Từ Truyền Được Trong Chân Không, Sóng Điện Từ Truyền Được Trong Môi Trường Nào

Đây cũng là thời điểm Hương mang thai nhỏ bé gái đầu lòng. Nhưng rồi chắt chiu đến mấy cũng chẳng hết nặng nề khăn, hương thơm đành đưa con về nương nhờ gia đình nhà ck trong đầy đủ ngày sinh sống cữ.

Hết kỳ thai sản, hương ôm con quay lại Phan Rang, lòng nung nấu một quyết trọng tâm sắt đá: nhất mực vợ chồng cô đề nghị cố gắng, phải nỗ lực cố gắng để sinh sống tốt, sống khỏe trên mảnh đất nền này. Nghĩ là làm, ngoài giờ công tác, mùi hương tranh thủ thời hạn trồng rau, nuôi gà, rồi tảo tần bán buôn để tất cả thêm thu nhập. Đôi thời điểm điều kiện cuộc sống đời thường quá khó khăn cũng khiến gia đình nhỏ nảy sinh mâu thuẫn, nhất là khi con trẻ gầy đau. Chế tạo đó, vì không khéo nói nên khúc mắc chuyện mẹ chồng, con gái dâu khiến Hương khôn cùng mệt mỏi. Đôi cơ hội Hương đã bao gồm ý suy nghĩ buông xuôi…. Tuy thế rồi họ chọn cách ngồi lại với nhau, trực tiếp thắn nói hết với nhau đều nỗi buồn rầu còn giữ gìn trong lòng. Cụ rồi giông gió cũng tan. Khi vợ ông xã Hương có thêm cậu đàn ông kháu khỉnh, cuộc sống cũng đã giảm gieo leo. Trong căn nhà nhỏ, đã nghe rộn rã tiếng cười vui hạnh phúc. Hương thơm khỏe với trẻ ra, cô hoan hỉ tham tối ưu tác đoàn thể với trở thành yếu tố tích cực trong các phong trào thi đua của đối kháng vị. Còn Bình, không tính giờ công tác, anh tranh thủ chuyển đón những con đi học, cùng vợ chia sẻ việc nhà. Mẹ ck Hương cũng dần hiểu cùng thông cảm với nhỏ dâu hơn.

Thời gian thấm thoát trôi qua, mới này mà đã tròn 17 năm tiếp theo ngày cưới, cũng là 17 năm mái ấm gia đình Bình - Hương gắn bó với mảnh đất nền Phan Rang đầy nắng cùng gió cát. Giờ đây họ sẽ thật sự giành được một niềm hạnh phúc viên mãn, tròn đầy với 2 con kháu khỉnh, chuyên ngoan: cháu gái Phạm Thúy Hiền, trong năm này đang học lớp 10 và con cháu trai Phạm Đức Anh trong năm này đã vào lớp 6.

Tâm sự với chúng tôi, mùi hương cười bé dại nhẹ: “Em không phải là bạn hoàn hảo, cũng không có những điều kiện dễ dàng như mọi bạn nên phải nỗ lực hết mình. Em luôn luôn tâm niệm: nếu như không thể thay đổi thì hãy tìm bí quyết thích nghi, và em luôn luôn tin trên đời này không có bước đường cùng mà chỉ bao gồm ranh giới. Điều quan trọng là chúng em đã cùng nhau bước qua tinh ma giới đó để chế tạo một hạnh phúc có thực”.

Nghe chuyện riêng biệt của họ, chẳng gọi sao tôi cứ cửa hàng tới hình ảnh những cây xương dragon vừa nở hoa trên bờ cát trắng Phan Rang.