NHỮNG CÂU CHUYỆN HAY VỀ CUỘC SỐNG HAY Ý NGHĨA NHẤT

     

Đôi khi họ đã quên mất, từng sự việc nhỏ diễn ra hàng ngày đều với một ý nghĩa nhất định cho cuộc đời mỗi con người. Thuộc đọc 8 câu chuyện nhỏ tuổi ý nghĩa tiếp sau đây do thutrang.edu.vn sưu tầm và suy ngẫm nhé.

Bạn đang xem: Những câu chuyện hay về cuộc sống hay ý nghĩa nhất


Câu chuyện số 1: cái lược tình yêu

Một ngày nọ, người vợ có mái tóc nhiều năm bảo chồng hãy cài cho bà một chiếc lược mới để bà chải tóc được gọn gàng hơn. Người chồng đã xin lỗi và không đồng ý bà. Ông nói rằng mình còn không tồn tại đủ tiền để sửa chiếc đồng hồ đeo tay đeo tay bị hỏng. Người bà xã nghe vậy với không nói gì thêm.


Hôm sau người chồng đi làm, ông qua tiệm đồng hồ và cung cấp chiếc đồng hồ của mình với giá tốt để download chiếc lược mới cho vợ.

Buổi tối, ông nao nức ngồi đợi vợ ở nhà với chiếc lược bắt đầu trên tay.

Tuy nhiên, một lúc sau, ông hết sức sửng sốt khi thấy vợ lộ diện với một mái tóc ngắn. Té ra bà đã bán mái tóc của bản thân mình đi để mua cho ông loại dây đồng hồ thời trang mới.

Những giọt nước mắt rơi bên trên má họ, chưa phải vì những câu hỏi họ có tác dụng là vô ích, mà vày tình yêu thâm thúy mà họ dành cho nhau.


Câu chuyện số 2: Món hời với những người nghèo

Một cô bé hỏi ông lão phân phối trứng: “Bao nhiêu tiền một trái trứng vậy ông?”

Ông lão trả lời: “Một đô nhị quả thưa cô”.

Cô gái đáp: “Bán cho tôi một đô tứ quả, còn nếu như không tôi không mua nữa”.

Ông lão: “Được thôi, cô đem đi, phía trên là mở màn tốt vì có lẽ tôi sẽ chẳng bán được gì trong ngày hôm nay”.

Cô gái đem trứng rồi hãnh diện cách đi. Cô cảm thấy tôi đã trả được một món hời và đến một quán ăn sang trọng gặp gỡ bạn bè. Ở đó, cô cùng các bạn ăn bất cứ thứ gì họ muốn. Tàn tiệc, hóa solo của của họ lên đến 420 đô la. Cô gái đưa 500 đô mang đến chủ nhà hàng và bảo không nên trả lại.

Bài học: Sự việc có vẻ như giản đối chọi nhưng lại thật đau khổ đối cùng với ông lão chào bán trứng. Nhiều người dân trong bọn họ luôn khoáng đạt với những người dân giàu có, và lại quên đi tình bạn với những người dân khốn khổ.

Câu chuyện số 3: Miếng bánh mỳ cháy

Khi tôi lên 8 xuất xắc 9 tuổi gì đó, tôi nhớ thỉnh thoảng bà bầu tôi vẫn nướng bánh mì cháy khét. Một về tối nọ, người mẹ tôi về công ty sau một ngày thao tác dài cùng bà làm bữa tối cho phụ thân con tôi. Bà dọn ra bàn vài lát bánh mỳ nướng cháy, chưa phải cháy xém thông thường mà cháy black như than. Tôi ngồi nhìn gần như lát bánh mì và ngóng xem bao gồm ai nhận ra điều phi lý của bọn chúng và công bố hay không.


Nhưng thân phụ tôi chỉ ăn miếng bánh của ông cùng hỏi tôi về bài bác tập cũng như những việc ở trường học tập như hồ hết hôm. Tôi không thể nhớ tôi đã nói gì với ông hôm đó, nhưng lại tôi nhớ đang nghe bà bầu tôi xin lỗi ông vị đã có tác dụng cháy bánh mì.

Và tôi không khi nào quên được hầu hết gì phụ vương tôi nói với chị em tôi: “Em à, anh thích bánh mì cháy mà.”

Đêm đó, tôi đến bên chúc thân phụ tôi ngủ ngon cùng hỏi bao gồm phải thực thụ ông thích bánh mỳ cháy xuất xắc không. Phụ thân tôi choàng tay qua vai tôi cùng nói:

“Mẹ nhỏ đã thao tác làm việc rất vất vả một ngày dài và bà mẹ rất mệt. Một lát bánh mỳ cháy chẳng thể làm sợ hãi ai con ạ, nhưng nhỏ biết điều gì thực thụ gây tổn thương cho tất cả những người khác không? phần đông lời chê bai trách móc ác nghiệp đấy.”

Rồi ông nói tiếp: “Con biết đó, cuộc sống đầy rẫy hồ hết thứ không hoàn hảo và đa số con tín đồ không toàn vẹn. Cha cũng hơi tệ trong tương đối nhiều việc, chẳng hạn như phụ vương chẳng thể lưu giữ được sinh nhật tốt ngày đáng nhớ như một số người khác.

Điều mà thân phụ học được qua nhiều năm tháng, chính là học cách gật đầu sai sót của bạn khác và chọn lựa cách ủng hộ những biệt lập của họ. Đó là chìa khoá quan trọng nhất để khiến cho một quan hệ lành mạnh, trưởng thành và cứng cáp và bền bỉ con ạ.

Xem thêm: Hóc Môn Không Có Tính Chất Nào Sau Đây ? Cuộc Sống Bí Mật Của Các Hóc Môn Trong Cơ Thể

Cuộc đời rất ngắn ngủ để thức dậy với những hối tiếc và khó chịu. Hãy mếm mộ những bạn cư xử tốt với con, cùng hãy cảm thông với những người dân chưa làm cho được điều đó.”

Bài học tập rút ra: vào cuộc sống, bạn cần phải biết học phương pháp cảm thông so với điểm yếu, điểm tinh giảm của tín đồ khác. Thông cảm với cuộc sống, tính biện pháp của mọi bạn trong gia đình, các bạn bè, bà xã chồng… sẽ giúp bạn bao gồm một cuộc sống dung hòa xung quanh. Sự thông cảm – tuyệt kỹ nuôi dưỡng niềm hạnh phúc gia đình. Mẩu truyện này chính là bài học về việc cảm thông giữa tín đồ với người.


Câu chuyện số 4: Hành trang lên đường

Có một hòa thượng muốn tới trường tập ở nơi xa. Sư thầy hỏi: “Khi nào con đi?”

“Tuần sau nhỏ sẽ đi. Đường xa, nhỏ đã nhờ người đan vài ba đôi giầy cỏ, sau khoản thời gian lấy giày con đang lên đường.”

Sự thầy trầm ngâm một lát rồi nói: “Nếu ko thì cố gắng này, ta đang nhờ những tín chúng quyên tặng ngay giày cho con.”

Không biết sư thầy sẽ nói cùng với biết bao nhiêu bạn nhưng ngày hôm đó, tất cả đến vài chục người đem giầy đến tặng, chất đầy cả một góc căn phòng thiền.

Sáng hôm sau, lại có người mang trong mình 1 chiếc ô đến tặng ngay cho hòa thượng.

Hòa thượng hỏi: “Tại sao tín chủ lại tặng ngay ô?”

“Sư thầy nói rằng hòa thượng sẵn sàng đi xa, bên trên đường hoàn toàn có thể sẽ gặp gỡ mưa lớn, sư thầy nói cùng với tôi liệu tôi tất cả thể bộ quà tặng kèm theo hòa thượng một chiếc ô?”

Thế tuy thế hôm đó, không những có tín đồ đó có ô mang lại tặng. Đến buổi tối, trong phòng thiền đã chất khoảng chừng 50 cái ô những loại.

Giờ học buổi tối kết thúc, sư thầy lao vào phòng thiền của hòa thượng: “Giày cỏ với ô đã đủ chưa?”

“Đủ rồi ạ!” – Hòa thượng chỉ vào gò ô và giầy cỏ chất cao như ngọn núi bé dại trong góc phòng. “Nhiều quá rồi thầy ạ, bé không thể mang toàn bộ đi được.”

“Vậy sao được”, sư thầy nói. “Trời có lúc mưa lúc nắng, có ai tiên liệu được con sẽ yêu cầu đi bao xa, phải dầm bao nhiêu lần mưa gió. Nhỡ đâu giầy cỏ đi rách hết cả, ô cũng mất, lúc đó con cần làm sao?”

Ngừng một lát, ông lại tiếp tục: “Trên mặt đường đi, chắc hẳn rằng con sẽ chạm chán không ít sông suối, mai ta sẽ có lời nhờ tín chúng quyên thuyền, nhỏ hãy có theo…”

Đến thời điểm này, vị hòa thượng new hiểu ra ý trang bị của sư phụ. Hòa thượng quỳ rạp xuống đất, nói: “Đệ tử sẽ xuất xứ ngay bây chừ và sẽ không mang theo bất cứ thứ gì ạ.”

Bài học: Khi làm bất kể việc gì, điều quan trọng không buộc phải là gần như vật bên cạnh thân đã được chuẩn bị kỹ lưỡng hay chưa mà là ta đang đủ quyết trọng điểm hay chưa?

Có quyết tâm, vén rõ mục tiêu, tất cả đều không thể là vấn đề, không còn là trở ngại.

Hãy với trái tim của bản thân lên đường, phương châm dù làm việc xa từng nào đi chăng nữa cơ mà đường nghỉ ngơi ngay bên dưới chân mình, hãy cứ đi rồi vẫn đến. Bạn bước đi dù chỉ một bước, điều đó cũng đều có nghĩa rằng bạn đã có thu hoạch. Chỉ việc đem theo trái tim lên đường, toàn bộ những vật ngoại trừ thân không giống tự vẫn đủ!


Câu chuyện số 5: Người đàn ông vứt quăng quật đôi giày

Chuyến xe cộ lửa đang hoạt động trên đường cao tốc, Johnny không cảnh giác làm rơi một chiếc giầy mới mua ra ngoài cửa sổ, mọi fan chung quanh đều cảm thấy tiếc mang lại ông. Bất ngờ, ông tức khắc ném ngay lập tức chiếc giày thứ hai ra phía bên ngoài cửa sổ đó. Hành động này của Johnny khiến cho mọi tín đồ sửng sốt, rứa là ông bèn thư thả giải thích: “Chiếc giày này bất luận mắc đỏ như vậy nào, so với tôi nhưng nói nó đã không còn bổ ích gì nữa, nếu như bao gồm ai có thể nhặt được đôi giày, nói không chừng bọn họ còn có thể mang vừa nó thì sao!”.

Bài học: Những sản phẩm không còn lợi ích với mình thỉnh thoảng lại là niềm hạnh phúc vô bờ đối với người khác. Hãy trân trọng phần đa thứ mình gồm và share niềm hạnh phúc với tất cả người.

Câu chuyện số 6: Cảm ơn tía đã cho con thấy họ nghèo như vậy nào!

Một ngày nọ, fan bố giàu có dẫn cậu nam nhi của mình thăm thú một ngôi làng. Fan bố mong mỏi cho nam nhi của bản thân thấy một tín đồ nghèo hoàn toàn có thể nghèo đến mức nào. Họ đang dành thời gian tham quan cánh đồng của một mái ấm gia đình nghèo. Sau thời điểm trở về, người tía hỏi cậu con trai:

– con thấy chuyến đi thế nào?

– cực kỳ tuyệt cha ạ!

Người ba hỏi:

– bé đã thấy fan nghèo sống ráng nào chưa?

– Vâng con thấy rồi ạ!

– Vậy nói cho tía nghe, bé học được gì từ chuyến đi này?

Cậu bé xíu trả lời: “Chúng ta có 1 con chó, họ tất cả 4. Bọn họ có bể bơi, họ bao hàm con sông. Bọn họ dùng đèn vào ban đêm, còn họ bao gồm ngôi sao. Chúng ta có những tường ngăn để bảo vệ mình, họ có bạn bè. Chúng ta có TV, còn họ dành thời hạn cho gia đình và chúng ta hàng.”

Ý nghĩa câu chuyện: Chúng ta không giàu có chỉ vì có khá nhiều tiền. Tình yêu, lòng trắc ẩn, tình bạn, phần đa giá trị đích thực, gia đình mới khiến cho bạn là bạn thực sự nhiều có.

Câu chuyện số 7: cực hiếm của hòn đá


Có một học trò hỏi thầy bản thân rằng:

- Thưa thầy, cực hiếm của cuộc sống đời thường là gì ạ?

Người thầy rước một hòn đá trao cho những người học trò và dặn:

- nhỏ đem hòn đá này ra chợ nhưng không được buôn bán nó đi, chỉ cần để ý xem tín đồ ta trả giá bán bao nhiêu.

Vâng lời thầy, người học trò có hòn đá ra chợ bán. đều người không hiểu tại sao anh lại bán một hòn đá thiếu thẩm mỹ như vậy. Ngồi cả ngày, một người chào bán rong mến tình đang đi vào hỏi với trả giá chỉ hòn đá một đồng. Tín đồ học trò có hòn đá về và than thở:

- Hòn đá rất xấu này chẳng ai thèm mua. Cũng may có ngườihỏi mua với cái giá một đồng thầy ạ.Người thầy mỉm cười với nói:

- tốt lắm, ngày mai con hãy sở hữu hòn đá vào tiệm tiến thưởng và bán ra cho chủ tiệm, hãy nhớ là dù chủ cửa hàng vàng tất cả mua thì cũng không được bán.Người học tập trò rất bất thần khi nhà tiệm tiến thưởng trả giá hòn đá là 500 đồng. Anh háo hức hỏi thầy vì sao lại như vậy. Fan thầy cười và nói:

- Ngày mai con hãy rước nó mang lại chỗ bán đồ cổ. Nhưng tuyệt vời và hoàn hảo nhất đừng chào bán nó, chỉ hỏi giá nhưng thôi.

Làm theo lời thầy dặn, sau đó 1 hồi chăm chú thì anh vô cùng quá bất ngờ khi công ty hiệu trả giá hòn đá là cả tài sản hiện có. Anh vẫn nhất định không cung cấp và vội về đề cập lại cùng với thầy. Bây giờ người thầy mới lờ đờ nói:

- Hòn đá thực chất đó là một khối ngọc cổ quý giá, xứng đáng cả một gia tài, và quý hiếm cuộc sống cũng giống như hòn đá kia, có người hiểu với có người không hiểu. Cùng với người thiếu hiểu biết và không thể cảm thấy thì giá chỉ trị cuộc sống chẳng đáng một xu, còn với người hiểu thì nó đáng ngân sách một gia tài. Hòn đá vẫn vậy, cuộc sống đời thường vẫn thế, điều duy nhất tạo nên sự khác hoàn toàn là sự gọi biết của con và phương pháp con đánh giá cuộc sống.

Câu chuyện số 8: cái kết cho sự khinh thường

Tiều phu cùng học trả đi bình thường một dòng thuyền chính giữa sông. Học mang tự dìm mình phát âm biết sâu rộng nên ý kiến đề nghị chơi trò đoán chữ mang đến đỡ nhàm chán, mặt khác giao kèo, nếu mình thua kém sẽ mất mang lại tiều phu mười đồng. Ngược lại, tiều phu lose sẽ chỉ mất năm đồng thôi. Học mang coi như mình nhường nhịn tiều phu để biểu hiện trí tuệ rộng người. Đầu tiên, tiều phu ra câu đố:

“Vật gì ở dưới sông nặng trĩu một nghìn cân, nhưng khi lên bờ chỉ với có mười cân?”.

Học giả ráng óc cân nhắc vẫn tìm đâu thấy câu trả lời, đành đưa cho tiều phu mười đồng. Sau đó, ông hỏi tiều phu câu vấn đáp là gì.

“Thật trinh nữ quá, tôi kiếm được năm đồng rồi.” học tập giả hết sức sửng sốt.

Xem thêm: Tf Gia Tộc Thực Tập Sinh Mới Vnfc, 【Vietsub】【Tf Gia Tộc/Tf家族】 Thứ Sáu Thực Tập Sinh

Bài học tập rút ra: Chẳng ai ra đời đã trả hảo, càng tỏ vẻ coi thường thường người khác thì càng chứng minh bạn là một người ngốc dốt. Chẳng ai dám vỗ ngực dấn mình biết những thứ bởi vì còn vô vàn vật dụng mà bọn họ vẫn chưa được biết đến. Càng tỏ ra hợp lý thì vẫn càng bị sáng dạ hại. Cũng tương tự người tiều phu vào câu chuyện mặc dù không học nhiều như học tập giả nhưng mà lại biết phương pháp tính toán làm cho mình hoàn toàn có thể vẫn tìm được một chút. Còn về phía học giả vẫn bị chính vì sự khinh thường với chấp tiều phu cơ mà mất đi một lượng tiền oan. Đừng khinh thường người khác do cái kết nhận lại thời gian nào cũng rất đau đớn.