Phân Tích Bài Thơ Con Cò Của Chế Lan Viên

     

Để tìm kiếm hiểu sâu hơn về giá bán trị tác phẩm Phân tích bài xích Con cò ngắn gọn, mời các em tham khảo một số bài văn mẫu Phân tích bài xích Con cò ngắn gọnsau đây. Hi vọng với những bài văn mẫu đặc sắc này những em sẽ có thêm tài liệu, phương pháp triển khai để trả thiện bài bác viết một biện pháp tốt nhất!

Phân tích bài Con cò ngắn gọn

1. Mở bài

Giới thiệu tác phẩm

- Tình mẫu tử là nguồn cảm hứng của biết bao thi gia.

Bạn đang xem: Phân tích bài thơ con cò của chế lan viên

- Nhiều tác phẩm đã viết rất hay, rất tình ở thể loại này cùng một trong số đó ta ko thể ko kể đến “Con cò” của Chế Lan Viên.

2. Thân bài

* Giới thiệu tác phẩm

- “Con cò” được Chế Lan Viên chế tác vào năm 1962 cùng được in vào tập thơ “Hoa, ngày thường – Chim báo bão”.

- bài xích thơ sử dụng hình ảnh cánh cò thân quen thuộc trong ca dao để biểu hiện tình thương cao siêu và tấm lòng lớn lao, sâu nặng của người mẹ.

* Phân tích

- Đầu tiên ta thấy hiện ra hình ảnh từng câu hát ru quen thuộc thuộc của mẹ:

“Con còn bế bên trên tay

Con chưa biết con cò

Nhưng vào lời mẹ ru

Có cánh cò đang bay”

- Hình ảnh cánh cò cứ thấp nhoáng hiện ra trong từng câu chữ:

“Con cò cất cánh la

Con cò cất cánh lả

Con cò cổng phủ

Con cò Đồng Đăng”

- Từ lời ru của mẹ, con dần lớn khôn:

“Con khôn lớn, nhỏ theo cò đi học,

Cánh trắng cò bay theo gót đôi chân”.

- Lời ru của mẹ thuộc hình ảnh bé cò đã nuôi nhỏ khôn lớn, theo bước nhỏ trên mọi nẻo đường để rồi nó trở thành cái nôi nuôi dưỡng trung ương hồn con, chắp cánh cho những ước mơ của con:

“Lớn lên! Lớn lên! Lớn lên!

Con làm gì?

Con làm thi sĩ!

Cánh cò trắng lại bay hoài ko nghỉ

Trước hiên nhà với trong hơi đuối câu văn”.

- tình cảm của mẹ được kết đọng trong câu thơ:

“Con mặc dù lớn vẫn là bé của mẹ

Đi hết đời lòng mẹ mãi theo con”.

3. Kết bài

Khẳng định lại giá chỉ trị của bài bác thơ: Đọc “Con cò” của Chế Lan Viên ta vừa như được sống lại trong không khí ca dao dân ca quen thuộc, vừa như được thấy lại tuổi thơ với đặc biệt là gồm thể cảm nhận được từng cử chỉ yêu thương thương của mẹ hiện lên vào từng câu, từng chữ.

*

Phân tích bài bác Con cò ngắn gọn - bài xích mẫu số 1


“Ta đi trọn kiếp nhỏ người

Cũng ko đi hết những lời mẹ ru”

(Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa – Nguyễn Duy)

Tình mẫu tử - tình cảm cực kỳ thiêng liêng, cao cả đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận mang lại bao thế hệ thi sĩ. Lòng mẹ ấm áp bát ngát dẫn lối bé đi trên cuộc đời, những khi nhỏ vấp ngã đã gồm vòng tay mẹ đỡ lấy, tình cảm mẹ là hành trang cho con vững tin bước vào đời. Lời ru mẹ in sâu trong tiềm thức những đứa trẻ, bài xích thơ con cò của Chế Lan Viên nhắc lại hình ảnh nhỏ cò thân thuộc vào ca dao nhưng công ty thơ đã khôn khéo mở rộng thành biểu tượng tình mẹ bao la, sâu nặng đối với đứa nhỏ của mình.

Chế Lan Viên (1920 – 1989), tên thật là Phan Ngọc Hoan, quê gốc của ông ở Quảng Trị nhưng lớn lên ở Bình Định. Ông là một trong những đơn vị thơ xuất sắc của nền văn học Việt phái nam thế kỉ XX. Phong thái thơ Chế Lan Viên rất độc đáo với đầy sáng sủa tạo, vừa sắc sảo tinh tế lại có đầy màu sắc sắc triết lí, đậm đà chất trữ tình lãng mạn. Thơ ông giàu hình ảnh phong phú, đa dạng kết hợp các yếu tố thực ảo đầy sáng tạo. Bé cò được sáng tác năm 1962 in vào tập Hoa ngày thường - chim báo bão (1967).

Đoạn đầu bài thơ, lời ru mẹ hiền cất lên ngọt ngào, êm ả như đưa con vào giấc ngủ diệu kỳ. Mẹ thương con cò trong ca dao lận đận ngược xuôi, mẹ giành riêng cho con bao yêu thương thương, săn sóc. Nhỏ được sống lặng vui hạnh phúc trong tim mẹ:

“Cò một mình, cò phải kiếm lấy ăn,

Hình ảnh bé cò lặn lội đêm khuya kiếm ăn thật đáng thương, nó chỉ tất cả một bản thân đơn độc giữa màn đêm vắng lặng, không che chở không ai vỗ về. Những hình ảnh "Con cò ăn đêm, con cò xa tổ, cò gặp cành mềm, cò sợ xáo măng,…" là biểu tượng mang lại những người nông dân, những người phụ nữ vất vả sớm hôm, nhọc nhằn kiếm sống nhưng rất nhiều tình thương, đức quyết tử cao cả.

Đứa nhỏ thơ nhỏ nhắn bỏng chẳng phải lo lắng nghĩ suy bởi vì đã tất cả vòng tay mẹ bảo bọc, nâng đỡ. Tình mẹ lớn lao vô cùng, mẹ hy sinh những giấc ngủ êm ái để hát ru cho bé ngủ ngon, ngồi quanh nôi ngắm quan sát khuôn mặt đứa con say giấc lòng mẹ hạnh phúc biết bao. Cánh tay vỗ về của mẹ, câu hát dịu êm của mẹ, cái sữa ngọt ngào của mẹ, tất cả đều thể hiện tình mẫu tử mênh mông của người mẹ hiền:

“Ngủ yên! Ngủ yên! Cò ơi, chớ sợ!

Cành tất cả mềm, mẹ đã sẵn tay nâng!

Trong lời ru của mẹ thấm hơi xuân.

Con chưa biết bé cò, con vạc

Con chưa biết những cành mềm mẹ hát

Sữa mẹ nhiều, nhỏ ngủ chẳng phân vân.”

Điệp từ “Ngủ yên”, “con chưa biết” được Chế Lan Viên lặp lại nhiều lần làm cho nhịp thơ trở phải thật sống động và mang hơi ấm thiết tha dịu dàng. Nhịp thơ cũng là nhịp nôi đung đưa ru nhỏ vào giấc ngủ diệu kỳ. Những câu thơ tiếp theo là ước mơ, sự tin tưởng nhưng mà người mẹ dành cho con. Rồi mai đây khi bé lớn khôn xa vòng đeo tay mẹ để đến với những chân trời mới, mẹ vẫn hy vọng con trở thành người bổ ích cho cuộc đời:

“Con khôn lớn, nhỏ theo cò đi học,

Cánh trắng cò bay theo gót đôi chân.

Lớn lên, lớn lên, lớn lên...

Con làm gì?Con làm thi sĩ!

Cánh cò trắng lại cất cánh hoài không nghỉ

Trước hiên nhà

Và vào hơi non câu văn...”

Nhìn bé thơ say ngủ nhưng lòng mẹ chứa đầy niềm hy vọng, khi con khôn lớn con đi học rồi mai này con trở thành thi sĩ chỉ nghĩ đến thôi người mẹ đã dạt dào hạnh phúc. Tác giả cần sử dụng nghệ thuật điệp ngữ “lớn lên”, “con”,… làm cho nhịp thơ thêm dồn dập như niềm háo hức mong muốn chờ của mẹ vào một tương lai tươi sáng của đứa con. Hình ảnh “cánh cò trắng” theo bước con trong suốt chặng đường lớn khôn, trở thành người bạn đồng hành thân thiết, gắn bó với con vượt qua những cực nhọc khăn, thử thách của cuộc đời.

Mạch thơ tươi vui bỗng chuyển sang màu sắc đầy triết lý, suy ngẫm về cuộc đời. Đoạn cuối bài thơ là những câu thơ mang tính khái quát với những hình ảnh đầy chiêm nghiệm, tình thương của người mẹ cơ hội nào cũng dõi theo nhỏ trong suốt cuộc đời:

“Dù ở gần con

Dù ở xa con

Lên rừng xuống bể

Cò sẽ search con

Cò mãi yêu con”

“Cò” là biểu tượng mang đến người mẹ vất vả, lam lũ nhưng chẳng bao giờ mẹ thôi nghĩ về đứa nhỏ mình. Dù phải trải qua muôn vàn cực nhọc khăn, cách trở, phải “lên rừng xuống bể” thì mẹ vẫn luôn luôn yêu thương, bảo vệ đến con. Nghệ thuật điệp cấu trúc kết hợp với nghệ thuật đối lập “gần – xa”, “lên – xuống” tạo nên ý thơ thêm phần sâu lắng, khắc sâu vào trung tâm trí người đọc những cảm xúc dạt dào, tha thiết.

Tình mẫu tử quả là linh nghiệm biết nhường nào, tình cảm ấy mênh mông rộng lớn hơn biển cả, bất chấp cả những nặng nề khăn, rào cản lòng mẹ vẫn hướng theo con cả cuộc đời.

Xem thêm: Di Tích Kiến Trúc Nghệ Thuật Chùa Keo Được Xây Dựng Vào Thời Nào ? Đường Đi?

“Con cho dù lớn vẫn là nhỏ của mẹ

Đi hết đời lòng mẹ mãi theo con”

vày quá yêu, vị quá thương nhưng mà trong trái tim mẹ hiền thì đứa nhỏ dù lớn khôn vẫn là con của mẹ, vẫn bé nhỏ bỏng ngây thơ như ngày nào. Nhỏ lớn khôn cũng là khi mẹ đã già, sức mẹ ngày một yếu đi chỉ bao gồm lòng mẹ vẫn luôn luôn hướng về đứa nhỏ mình. Cảm động biết bao! có lẽ tình thương mẹ là vô tận chẳng gồm gì đo lường được, núi có cao sông gồm dài vẫn chẳng thể đo hết tấm lòng người mẹ.

Lời ru là mở đầu cũng là kết thúc cho bài thơ, Chế Lan Viên đã vận dụng ý thơ rất sáng tạo để khắc hoạ đề xuất hình tượng cánh cò mộc mạc, giản dị nhưng mà rất gần gũi với đời sống mỗi người Việt ta:

“À ơi! Một bé cò thôi,

Con cò mẹ hát

Cũng là cuộc đời

Vỗ cánh qua nôi.”

Những nhỏ cò cô đơn lẻ trơn trong đêm khuya, những bé cò vào ca dao xưa gợi đến người mẹ bao suy nghĩ trăn trở. Mẹ nghĩ về cuộc đời đứa bé sau này, bên trên đường đời khi không có mẹ ở bên nhỏ sẽ một bản thân đối mặt bao khó khăn thử thách, những khó khăn vấp vấp ngã liệu con tất cả vững tin để bước tiếp? Mẹ cũng nghĩ về cả những cánh cò nhỏ bé, chúng thật đáng thương cùng đáng trân trọng.

nhỏ cò của Chế Lan Viên là bài thơ rất thành công xuất sắc trong việc vận dụng sáng sủa tạo hình tượng bé cò, đúc kết những suy tư sâu sắc, ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng cao cả cùng ý nghĩa của lời ru đối với cuộc đời mỗi con người. Bên thơ muốn nhắc nhở mỗi họ hãy biết yêu thương thương, quý trọng những tình cảm gia đình đừng vì chưng những nông nổi của tuổi trẻ nhưng mà đánh mất đi những giá trị tốt đẹp của cuộc sống.

Phân tích bài bác Con cò ngắn gọn - bài bác mẫu số 2

Chế Lan Viên là một trong những đơn vị thơ nổi tiếng nhất của văn học Việt Nam. Chế tạo ở cả nhị chặng trước và sau phương pháp mạng tháng tám nhưng thơ ông luôn luôn đậm tính chất triết lí, sở hữu vẻ đẹp của trí tuệ, hình ảnh thơ giàu ý nghĩa biểu trưng. Bé cò là một vào những tác phẩm như vậy.

ngay từ nhan đề của tác phẩm đã hàm chưa nhiều ý nghĩa. Nhỏ cò gợi về hình ảnh đẹp đẽ gần gũi với nông thôn Việt Nam, những cánh cò trắng muốt sải cánh giữa đồng lúa: “Con cò cất cánh lả bay la/ cất cánh từ cửa phủ cất cánh ra cánh đồng”. Con cò còn gợi nhắc đến những lời ru thân thuộc nhưng tấm bé bất cứ ai cũng được nghe tiếng ầu ơ của bà của mẹ. Cùng quan trọng nhất nó là biểu tượng cho tình mẫu tử thiêng liêng, bền bỉ theo con suốt cả cuộc đời.

bài bác thơ được chia làm bố cục cha phần rất rõ ràng, như từng chương từng khúc: khúc 1 là hình ảnh bé cò đến với tuổi thơ bé qua lời ru của mẹ; khúc 2 hình ảnh bé cò đồng hành cùng con suốt chặng đường đời; khúc tía tác giả mượn hình ảnh con cò để thể hiện những suy ngẫm sâu sát về tình mẫu tử thiêng liêng. Con cò đến với tuổi thơ con thật ngọt ngào, dịu nhẹ qua những lời ru của mẹ:

“Con cò cất cánh la

Con cò bay lả

Con cò cổng phủ,

Con cò Đồng Đăng…”

Câu thơ chỉ gồm bốn chữ, hình ảnh nhỏ cò được lặp lại bốn lần ở đầu mỗi câu thơ tạo bắt buộc nhịp điệu dịu dàng, tha thiết của lời ru, sự ấm áp của lòng mẹ. Theo cánh cò trong lời ru của mẹ, thế giới bao bọc như được mở ra trước mắt để con thỏa sức khám phá, đó là thế giới thân thuộc của quê hương, xứ sở.

Ở một chiều kích khác mẹ lại cho nhỏ thấy hình ảnh những cánh cò tảo tần, vất vả, lủi thủi giữa mẫu đời: “cò một mình, cò phải kiếm ăn” “con cò ăn đêm/ bé cò xa tổ/ cò gặp cành mềm/ cò sợ xáo măng…”. Đó là những cánh cò không có mẹ ở mặt che chở, chăm lo, phải tự kiếm ăn cùng gặp biết bao khó khăn. Câu thơ là niềm cảm thương sâu sắc mang lại số phận những cánh cò bất hạnh, đồng thời ca ngợi phẩm chất trong sạch của họ, dù khoảng thời gian rất ngắn cận kề chiếc chết vẫn muốn được chết một cách trong sạch.

Hơn nữa đó còn là một lời ngợi ca tình yêu thương đức hi sinh của mẹ đối với con. Tác giả sử dụng thủ pháp đối lập, mặt cạnh những cánh cò vất vả, cay đắng trên đường đời là hình ảnh của nhỏ được mẹ bao bọc, yêu thương: “con gồm mẹ, con chơi rồi lại ngủ”, “cành gồm mềm, mẹ đã sẵn tay nâng”, “sữa mẹ nhiều, nhỏ ngủ chẳng phân vân”.

Qua đó mang lại thấy được tình thương thương sâu sắc của mẹ giành cho con. Lời ru ngọt ngào đó đã xua rã bao nỗi lo âu, khắc khoải, ý muốn cho con gồm được giấc ngủ êm đềm. Tuổi thơ con thật hạnh phúc lúc được sống trong tình yêu thương, trong lời ru của mẹ.

sang trọng đến phần thứ hai, cánh cò gắn với con trong suốt tuổi thơ êm đềm hạnh phúc: “Ngủ yên! Ngủ yên! Ngủ yên/ mang đến cò trắng đến có tác dụng quen/ Cò đứng xung quanh nôi/ Rồi cò vào tổ./ con ngủ im thì cò cũng ngủ/ Cánh của cò nhì đứa đắp thông thường đôi”. Dòng thơ đầu với cấu trúc đặc biệt “ngủ yên” được lặp lại ba lần gợi lên lời ru êm đềm, đôi bàn tay dịu dàng, vỗ về giấc ngủ mang lại con.

Kết hợp với thủ pháp nhân hóa “cò đến làm quen” “cò đứng quanh nuôi”,… khiến cánh cò càng trở phải sinh động, gần gũi như một người bạn thân thiết của con. Dù bé khôn lớn cánh cò vẫn luôn bên con, theo nhỏ đi học, vun đắp những mơ ước của con. Điệp từ “lớn lên” cùng những chiếc thơ chứa đựng vai trung phong tình của mẹ, mang đến thấy mẹ luôn luôn là ở mặt chia sẻ với bé mơ ước, hoài bão.

Mẹ ước ao con làm thi sĩ, một người có tâm hồn tinh tế, nhạy cảm, yêu dòng đẹp và gồm trái tim nhân hậu. Cánh cò cũng chính là hình ảnh của mẹ, sẽ theo bé suốt cả cuộc đời. Sau những lời ru tha thiết, thể hiện tình yêu thương bé sâu nặng, thanh lịch đến khổ thơ cuối cùng tác giả nói về ý nghĩa lời ru.

Dù ở gần con

Dù ở xa con,

Lên rừng xuống bể

Cò sẽ kiếm tìm con

Cò mãi yêu thương con

Con dù lớn vẫn là nhỏ của mẹ,

Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con.

Hình ảnh cánh cò - ẩn dụ mang lại tình yêu thương vô hạn của mẹ. Tác giả sử dụng hình ảnh tương phản: gần – xa; lên rừng – xuống bể, gợi ra biết bao vất vả mà con sẽ gặp trên đường đời, nhưng điều mẹ hướng tới đó là dù con có ở bất cứ đâu mẹ cũng sẽ tra cứu được con, mãi mãi bên cạnh con. Nhì câu thơ cuối thuộc đã mang đến thấy tình cảm thủy chung, sâu nặng, vĩnh hằng của cánh cò, của tình mẹ.

Từ đó Chế Lan Viên bao hàm lên một quy luật muôn đời về tình mẫu tử: dù sau đây con tất cả khôn lớn, trưởng thành, thành công cả về trí tuệ và nhân giải pháp nhưng vào trái tim mẹ con mãi là đứa trẻ nhỏ xíu bỏng cần sự bít chở, yêu thương thương. Trong khi câu thơ con như một lời khẳng định mẹ là bến đỗ vững chắc, chốn bình yêu nhất vào cuộc đời đầy những sóng gió, giông tố. Đoạn thơ kết bài xích là những lời ru ngọt ngào, đưa bé vào giấc ngủ êm đềm. Đồng thời cũng hàm chứa những ý nghĩa, triết lí sâu sắc về cuộc đời, về tình mẫu tử.

Tác phẩm được viết bằng thể thơ tự vì chưng đã giúp tác giả thỏa sức thể hiện trọn vẹn những cung bậc cảm xúc một giải pháp tự nhiên, linh hoạt. Nghệ thuật xây dựng hình ảnh độc đáo, nhiều ý nghĩa biểu tượng. Sử dụng đa dạng cùng linh hoạt chất liệu dân gian cũng góp phần không nhỏ vào sự thành công xuất sắc của tác phẩm.

Xem thêm: Tuyên Truyền, Hướng Dẫn Các Bài Tập The Dục Giữa Giờ Cho Học Sinh Thpt ?

khai quật thành công chất liệu dân gian qua hình tượng nhỏ cò, Chế Lan Viên đã thể hiện ý nghĩa to lớn, cao cả của tình mẫu tử vào cuộc đời mỗi nhỏ người. Bài bác thơ cũng là lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà lại sâu sắc đến mỗi nhỏ người cần phải biết trân quý tình cảm thiêng liêng này, biết báo đáp công ơn sinh thành với dưỡng dục của cha mẹ.

---/---

Trên đây là những bài văn mẫu Phân tích bài xích Con cò ngắn gọn doTop lời giải sưu tầm và tổng hợp được, ý muốn rằng với nội dung tham khảo này thì những em sẽ có thể hoàn thiện bài xích văn của mình tốt nhất!