Phân tích bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải (Có dàn ý chi tiết)

Bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của nhà thơ Thanh Hải là một khúc ca mùa xuân tràn ngập sự tươi vui, yêu đời. Bài thơ được viết theo thể thơ 5 chữ nên cảm xúc được cô đọng. Mặc dù thời điểm này nhà thơ đang nằm trên giường bệnh nhưng tâm trạng của nhà thơ vẫn giữ được sự tươi vui.

Nhằm giúp các em có thêm tài liệu để tham khảo cho đề văn phân tích bài thơ Mùa xuân nho nhỏ, Kho tàng văn mẫu hôm nay sẽ hướng dẫn các em lập dàn ý cho đề văn này đồng thời cung cấp bài văn mẫu phân tích bài thơ này.

I. Lập dàn ý phân tích bài thơ Mùa xuân nho nhỏ

1. Mở bài

– Giới thiệu về nhà thơ Thanh Hải và bài thơ mùa xuân nho nhỏ.

– Bài thơ miêu tả về mùa xuân. Đó là mùa xuân trong cảm nhận, mùa xuân trong kí ức của tác giả bởi thực tế lúc này nhà thơ đang nằm trên giường bệnh.

2. Thân bài phân tích bài thơ Mùa xuân nho nhỏ

Khổ 1: Bức tranh mùa xuân với những hình ảnh quen thuộc

– Bức tranh có sự sinh động, rực rỡ của màu sắc, của tiếng chim. Nó khiến cho tâm trạng của nhà thơ trở nên rộn rã.

– Giọt long lanh là hình ảnh tu từ chứa đựng nhiều ý nghĩa, mỗi người có thể hiểu theo một hướng khác nhau.

Khổ 2: Hình ảnh mùa xuân của đất nước

– Hai hình ảnh đối xứng: người cầm súng – người ra đồng, đó chính là những con người đã làm nên mùa xuân của đất nước.

– Điệp ngữ tất cả như tạo nên nhịp điệu sôi nổi, khẩn trương.

Khổ 3: Niềm tự hào dân tộc

– Giọng thơ có sự trầm lắng, suy tư.

– Chặng đường 4000 năm lịch sử của dân tộc được tác giả nhìn lại, điểm lại những vất vả và gian lao.

– So sánh đất nước với vì sao lúc nào cũng tỏa sáng và tiến về phía trước.

Khổ 4: Ước mong giản dị của nhà thơ

– Điệp ngữ ta làm thể hiện ước mong giản dị của nhà thơ, thể hiện niềm khát khao được hòa mình vào trở thành một phần của đất trời.

Khổ 5: Mong muốn được cống hiến cho đất nước

– Hai chữ lặng lẽ cho thấy mong ước giản dị của nhà nhớ. Không cần phải lớn tiếng, không cần ai công nhận. Nhà thơ khao khát được cống hiến sức mình dù là khi còn trẻ hay khi tóc đã bạc.

Khổ 6: Khúc nhạc dân ca xứ Huế

– Câu dân ta khiến cho cảm xúc lắng lại. Nhà thơ hẳn rất yêu quê hương của mình.

3. Kết bài

Bài thơ mang một âm hưởng nhẹ nhàng, sâu lắng cùng những hình ảnh thơ vô cùng bình dị. Thông qua những vần thơ của Thanh Hải, chúng ta càng thêm yêu mùa xuân, yêu con người và đất nước Việt Nam.

Bài viết liên quan

>> Phân tích bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương (Có dàn ý chi tiết)

>> Phân tích bài thơ Sang thu của Hữu Thỉnh (Có dàn ý chi tiết)

II. Bài làm phân tích bài thơ Mùa xuân nho nhỏ

Có thể nói, mùa xuân luôn mang đến cho con người những cảm xúc tươi mới, nhẹ nhàng. Nó khiến cho con người cảm thấy yêu đời hơn và muốn hòa mình vào với thế giới ngoài kia. Với nhà thơ Thanh Hải, ông cũng viết về mùa xuân với những câu thơ đầy tươi đẹp. Bài thơ Mùa xuân nho nhỏ là bài thơ cuối cùng của ông và được sáng tác khi ông đang nằm trên giường bệnh nhưng thông qua nội dung bài thơ người đọc không hề cảm thấy có chút gì buồn bã. Ngược lại, bài thơ chứa đựng hình ảnh thơ đẹp, ca từ tươi vui và thể hiện được khát vọng hòa mình vào với cuộc sống của nhà thơ.

Bức tranh mùa xuân trước hết được thể hiện qua hình ảnh của dòng sông và hình ảnh của bầu trời. Trong bức tranh ấy có màu xanh của nước, có màu tím biếc của hoa và có cả thanh âm trong trẻo của tiếng chim:

Mọc giữa dòng sông xanh

Một bông hoa tím biếc

Ôi con chim chiền chiện

Hót chi mà vang trời.

phan-tich-bai-tho-mua-xuan-nho-nho

Phân tích bài thơ Mùa xuân nho nhỏ 

Sắc tím của hoa ở đây có thể là hoa bèo trôi nổi trên mặt sông. Tuy bức tranh đẹp nhưng số từ “một” gợi lên một cảm giác gì đó cô đơn. Dòng sông hơi bình lặng một chút nhưng trên bầu trời lại vô cùng rộn ràng bởi tiếng chim. Chim hót vang trời cho thấy một sự tươi vui. Và chính sự tươi vui ấy khiến cho tác giả muốn ôm trọn mùa xuân vào trong lòng mình:

Từng giọt long lanh rơi

Tôi đưa tay tôi hứng

Loading...

Giọt long lanh ở đây là một hình ảnh tu từ mà mỗi người có thể hiểu theo một hướng khác nhau. Đó có thể là giọt sương ban mai đọng lại trên những chiếc lá non xanh. Đó cũng có thể là cả một mùa xuân, là tất cả nhưng gì tinh túy nhất của mùa xuân được tác giả thu nhỏ lại thành giọt long lanh. Hiểu thế nào cũng được bởi vì điều quan trọng là nhà thơ muốn hứng lấy giọt long lanh ấy. Đó là cách mà nhà thơ muốn thể hiện rằng, ông muốn được tận hưởng cuộc sống này.

Sang khổ thơ tiếp theo, nhà thơ miêu tả mùa xuân của đất nước từ những ngày đất nước còn chiến tranh. Đó là mùa xuân của những người cầm súng, mùa xuân của những người ra đồng. Họ tuy mỗi người một công việc nhưng ai cũng tràn đầy hứng khởi. Mùa xuân ấy có những nhánh lộc xanh non và chính họ là những người đã làm nên mùa xuân của đất nước:

Mùa xuân người cầm súng

Lộc giắt đầy quanh lưng

Mùa xuân người ra đồng

Lộc trải dài nương lúa

Tất cả như hối hả

Tất cả như xôn xao

Hai câu thơ cuối của khô thơ sử dụng phép điệp từ, điệp ngữ cùng với việc lựa chọn từ ngữ hối hả và xôn xao của tác giả khiến cho chúng ta cảm nhận được nhịp độ khẩn trương của con người thời bấy giờ. Họ mang trong lòng mình sự hăng hái. Kể cả những người đi lính, vào sinh ra tử, có khi cần kề với cái chết thì họ cũng vẫn hừng hực lửa khí thế với quyết tâm chống lại kẻ thù. Đó cũng là lý do vì sao chúng ta có được nền độc lập, có được mùa xuân như ngày hôm nay. Đất nước ta đã trải qua chiều dài hơn 4000 năm lịch sử đấu tranh dựng nước và giữ nước. Chúng ta đã đổ biết bao nhiêu mồ hôi, xương máu, vững vàng qua bao nhiêu cuộc kháng chiến để rồi vững bước đi lên và tỏa sáng như những vì sao:

Đất nước bốn nghìn năm

Vất vả và gian lao

Đất nước như vì sao

Cứ đi lên phía trước

Khổ thơ thứ 3 giống như một tiếng nói của sự tự hào, của lòng tự tôn dân tộc. Phải cảm ơn những thế hệ cha anh đi trước đã không tiếc máu xương để bảo vệ Tổ quốc. Chúng ta, những con người được sinh ra trong thời bình, được tận hưởng hết những vẻ đẹp của mùa xuân chính là nhờ thế hệ cha anh của mình. Như một sự biết ơn với thế hệ trước, cũng là để bày tỏ tình yêu với quê hương, nhà thơ Thanh Hải đã có những ước mong vô cùng giản dị. Ông ước mình được làm chim, làm cành hoa, làm nốt trầm để hòa nhập vào cùng với mùa xuân của cuộc đời. Có lẽ, đây chính là di nguyện cuối đời của nhà thơ:

Ta làm con chim hót

Ta làm một cành hoa

Ta nhập vào hòa ca

Một nốt trầm xao xuyến

Nhà thơ muốn trở thành những điều giản dị ấy là bởi vì ông muốn được hiến dâng cuộc đời mình cho một cuộc đời chung. Nếu mỗi con người là một mùa xuân thì nhà thơ muốn dâng mùa xuân của mình cho mùa xuân của đất trời. Không quan trọng tuổi tác, chỉ cần còn hơi sức, thì còn dâng hiến:

Một mùa xuân nho nhỏ

Lặng lẽ dâng cho đời

Dù là tuổi hai mươi

Dù là khi tóc bạc

Mong ước của nhà thơ thật giản dị. Ông chỉ muốn âm thầm, lặng lẽ hiến dâng chứ không cần ai phải biết tới, chẳng cần ai phải ngợi ca. Đến khổ thơ cuối bài, nhà thơ nhắc tới khúc hát dân ca của quê hương xứ Huế. Nó như một sự dự báo rằng thời gian của ông không còn nhiều nữa. Khúc hát tâm tình đủ để cho thấy nhà thơ yêu quê hương mình đến nhường nào. Cũng giống như Bác Hồ trước lúc ra đi, người đã muốn nghe một câu hát dân ta. Tìm về với cội nguồn quê hương, đó là bản chất quý báu của con người Việt Nam:

Mùa xuân ta xin hát

Câu Nam ai, Nam bình

Nước non ngàn dặm mình

Nước non ngàn dặm tình

Nhịp phách tiền đất Huế.

Bài thơ Mùa xuân nho nhỏ đã khép lại với những vần thơ như vậy. Sau khi làm bài thơ này 1 năm thì nhà thơ Thanh Hải cũng qua đời. Số lượng thơ của ông không nhiều nhưng chỉ với riêng bài thơ Mùa xuân nho nhỏ này cũng đủ để tên tuổi của ông sống mãi trong lòng chúng ta.

Trên đây là dàn ý chi tiết và bài mẫu phân tích bài thơ Mùa xuân nho nhỏ. Toàn bộ nội dung trong bài viết này do Kho tàng văn mẫu biên soạn và giữ bản quyền. Hy vọng tài liệu tham khảo này sẽ giúp ích nhiều cho các em trong việc học tập.

Thu Thủy

Phân tích bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải (Có dàn ý chi tiết)
5 (100%) 2 đánh giá

Từ khóa tìm kiếm:

  • phân tích bài mùa xuân nho nhỏ của thanh hải có dàn ý