Phân tích khổ thơ đầu bài thơ Từ ấy của Tố Hữu

Phân tích khổ thơ đầu bài thơ Từ ấy của Tố Hữu

Bài làm

Đã có những tháng ngày mà Tố Hữu băn khoăn trong khi chưa tìm được lối đi cho riêng mình khi ông đã từng viết:

“Đâu những ngày xưa tôi thấy tôi

Băn khoăn đi tìm lẽ yêu đời

Vẩn vơ theo mãi vòng quanh quẩn

Muốn bước than ôi bước chẳng rời”

Nhưng rồi vào một ngày ông cũng đã tìm thấy được lối đi cho riêng mình, tìm thấy được ánh sáng của Đảng làm bừng lên tâm hồn của thi nhân. Niềm hân hoan vui sướng tinh thần mê say của người chiến sĩ tìm được lý tưởng được thể hiện rõ nét trong khổ thơ đầu của bài thơ “Từ ấy”.

“Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ

Mặt trời chân lý chói qua tim

Hồn tôi là một vườn hoa lá

Rất đậm hương và rộn tiếng chim”

Đã bao năm đi tìm lý tưởng, bao năm bâng khuâng đừng giữa nhiều lựa chọn nhưng chân vẫn không bước, cho đến ngay hôm nay, ông tìm thấy được nguồn sáng của cuộc đời mình.

Tháng 7 năm 1938 sau thời gian hoạt động và cống hiến hết sức mình trong phong trào thanh niên ở Huế, Tố Hữu vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng. Niềm vui lớn ấy là cả niềm hân hoan, sự háo hức về một con đường mới đang đón chờ ở phía trước. Nhấn mạnh một mốc son đáng nhớ của người lính trẻ.

Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ

phan-tich-kho-tho-dau-bai-tho-tu-ay

Niềm sung sướng hạnh phúc đã khiến Tố Hữu thốt lên “từ ấy”. Chính từ giây phút ấy chứ không phải một phút giây nào khác ông hạnh phúc đến nhường nào. Từ ấy trong người chiến sĩ trẻ bừng lên nắng hạ. “Bừng lên” chứ không phải một “phát hiện” hay là “nhận ra”. “Bừng lên” mạnh mẽ và dứt khoát, ý chí của người lính trẻ sáng bừng như chính tâm hồn anh vậy. Không ngần ngại hay e dè gì nữa, cũng không con đắn đo lựa chọn như những năm tháng trước đây khi chân muốn bước mà bước chẳng rời. Ánh sáng ấy đã dẫn dắt một tâm hồn u tối tìm đến ngày mới tươi đẹp hơn:

“Con lớn lên, con tìm cách mạng

Anh Lưu anh Diểu dạy con đi

Mẹ không còn nữa, con còn Đảng

Dìu dắt con khi chửa biết gì”

Hình ảnh “mặt trời chân lý chói qua tim” là một hình ảnh độc đáo, bất ngờ và táo bạo. Mặt trời là nguồn sáng rực rỡ, chói chang và là ánh sáng duy nhất đưa lại sự sống cho muôn loài trên trái đất. “Mặt trời chân lý” đi liền với cụm từ “chói qua tim”  đã lột tả được niềm vui quá đỗi thiêng liêng gần như choáng váng bởi sức xuyên thấu mạnh mẽ của lý tưởng của Đảng đối với tình cảm và nhận thức của người chiến sĩ trẻ.

“Hồn tôi là một vườn hoa lá

Rất đậm hương và rộn tiếng chim”

Bằng bút pháp trữ tình lãnh mạn, cùng với việc sử dụng hình ảnh so sánh có tính chất khẳng định: hồn tôi “là” chứ không phải “như” một vườn hoa lá. Nhấn mạnh chắc nịch rằng tư tưởng của mình sẽ đi theo lý tưởng của Đảng chứ không phải lăn tăn gì thêm nữa. Trong khu vườn của tuổi xuân ấy đã được ánh sáng của Đảng chiếu soi ươm ủ hạt mầm của hi vọng, của tương lai.

Tác giả đã bày tỏ được niềm hạnh phúc vô bờ bến của tâm hồn mình trong buổi đầu đến với Đảng. Các từ chỉ mức độ “đậm” , “rộn” đã chứng tỏ niềm vui sướng vô biên của nhà thơ.

Hẳn là trước đó, khu vườn trong tâm hồn của nhà thơ là một khu vườn khô héo không có sức sống, cho đến khi giác ngộ được lý tưởng của Đảng, ánh sáng đã ươm mầm cho khu vườn trở nên đậm hương và rộn ràng tiếng chim.

Vẻ đẹp của khu vườn tâm hồn ấy với Tố Hữu còn là vẻ đẹp của một sức sống mới, của một hồn thơ mới:

“Có gì đẹp trên đời hơn thế

Người yêu người sống để yêu nhau

Đảng cho ta trái tim giàu

Thẳng lưng mà bước, ngẩng đầu mà bay”

Bằng việc sử dụng khéo léo những thủ pháp nghệ thuật so sánh, cùng với miểu tả độc đáo tâm trạng của người nghệ sĩ khi giác ngộ lý tưởng cách mạng, Tố Hữu đã truyền tải được toàn bộ niềm vui, sự hân hoan, háo hức của mình và trong khổ đầu của bài thơ “Từ ấy”. Qua đó ta thấy được tình yêu nước, yêu Đảng nồng nàn của tác giả.

Tố Hữu sau bao năm cũng đã tìm được lý tưởng cho riêng mình, tìm được con đường đi cho riêng mình. Vậy mỗi chúng ta cũng sẽ phải tìm cho mình một còn đường đi vững chắc, đem lại hạnh phúc và chiếu sáng tâm hồn ta như Tố Hữu để trở thành một người con của dân tộc và bước đi trên con đường đó.

Phân tích khổ thơ đầu bài thơ Từ ấy của Tố Hữu
Đánh giá bài viết