sáng lên trường tối lên giường

sang-len-truong-toi-len-giuong

Nguồn ảnh: Pinterest

Bạn đang xem: sáng lên trường tối lên giường

Đồng Mạn Nghiên thân thích thể bên dưới trướng người con trai cơ, không ngừng nghỉ uốn nắn éo, ՐêՈ Րỉ. Cô cố buông lỏng, hòa theo đòi thích thú kịch liệt đang được miên man, bại liệt đần độn từng khung hình nõn nường.

“Ưm... ư… ưm…”

Cơn mưa mây một hồi lâu cũng kết đốc. Đồng Mạn Nghiên từ đầu đến chân nhếch nhác những giọt mồ hôi, cô lồm ngồm ngồi dậy, tay với cái áo sơ-mi ở bên dưới khu đất tấp tểnh đem vô ngay tắp lự bị đôi tay vĩ đại rộng lớn của Tôn Bách Thần níu lại. Hắn kéo cô về phía bản thân, khuôn mặt mũi khía cạnh cúi thấp xuống, môi phủ lên song gò bồng căng bóng, lเế๓ láק vài ba cái.

“Tôi vẫn trình bày xong xuôi đâu?”

“Thầy…”

Mạn Nghiên từ đầu đến chân lại ngập trong cơn bại liệt đần độn. Cô hiểu ý người con trai trước mặt mũi, ngay tắp lự dữ thế chủ động hít lên môi hắn nhằm lấy lòng.

“Sắp cho tới tiết học tập rồi, nếu như lúc này em ko rời lên đường e rằng sẽ không còn kịp tổn thất.”

“Vậy chiều ni thực hiện bài bác đánh giá nhé.”

“Thầy… nuốt điều.”

Tôn Bách Thần nhếch nhẹ nhõm khóe môi mỏng tanh, hừ một giờ. Hắn cúi người nép dọn ăn mặc quần áo của Mạn Nghiên, rồi bế luôn luôn cô tiếp cận bàn thao tác. Cả khung hình còn đang được trần như con con của Mạn Nghiên ngồi lên bàn thao tác, trình diện rời khỏi trước mặt mũi Tôn Bách Thần, còn hắn ngồi lúc lắc đùi bên trên ghế, khoan thai chỉnh lại ăn mặc quần áo bên trên người bản thân.

“Tôi hứa với em khi nào chứ? Là em dữ thế chủ động cho tới trên đây câu dẫn tôi nhưng mà.”

Đồng Mộng Nghiên thở lâu năm, đẩy người con trai cơ rời khỏi. Cô leo xuống ngoài bàn, còn còn chưa kịp vơ cỗ ăn mặc quần áo ngay tắp lự nghe thấy giờ gõ cửa ngõ.

Một giờ, nhị giờ rồi tía giờ, ko thấy người bên phía trong vấn đáp, người phía bên ngoài thấy cửa ngõ ko khóa trái ngược, bèn bạo dạn đẩy cửa ngõ lên đường vô.

Đồng Mạn Nghiên lúc lắc thót bản thân, vừa phải may kịp ngồi thụp xuống bên dưới chân hắn. Bàn thờ thao tác của Tôn Bách Thần cao ráo, sở hữu khuông lấp chắn ở phần bên trước, đầy đủ nhằm cô ngồi gọn gàng vô này mà không biến thành người không giống vạc hiện tại.

“Thầy Tôn, tôi sở hữu chuyện mong muốn bàn với thầy.”

“Có chuyện gì anh trình bày lên đường. Ngồi ở phía mặt mũi cơ là được rồi.”

Đồng Mạn Nghiên vừa phải nghe qua chuyện tiếng nói vẫn đoán được trên đây đó là thầy Bách- ông thầy dạy dỗ môn Logic Học, có tiếng với tên tuổi “gừng càng già cả càng cay”. Lão tớ vẫn ngay sát năm mươi, là ông già cả lắm chuyện nhất cái ngôi trường ĐH Bắc Thành này. Mạn Nghiên kinh hãi nếu như ông tớ bắt gặp cái cảnh tượng xấu xí hổ lúc này của tớ, cô chỉ từ nước đàng nhảy xuống sông Hoàng Hà nhằm bay kiếp.

“Về việc tổ chức thực hiện môn học tập vô học tập kỳ mới mẻ, thầy thấy thế nào?”

“Ừ, tôi vẫn đang được nghĩ về.”

Tôn Bách Thần mặt mũi giá buốt, đôi mắt vẫn chớp túc tắc nom người con trai cơ. Tay hắn luồn xuống phía dưới bên dưới, tỉnh bơ mò mẫm cho tới một phía gò bồng căng đẩy của Mạn Nghiên, nhẹ dịu xoa nắn.

“Ưm…”

Đồng Mạn Nghiên bịt chặt mồm, từ đầu đến chân cứng đờ không đủ can đảm phản kháng. Chỉ cần thiết cô dám kêu lên một giờ, thì vấn đề cô trốn bên dưới gầm của cái bàn chắc hẳn rằng tiếp tục vỡ lở.

Hắn được thế thực hiện cho tới, khoái chí Ϧóþ mạnh vài ba cái, giống như đang được đùa giỡn với trái ngược bóng cao su đặc thướt tha.

“Không nên còn một mon nữa mới mẻ qua chuyện học tập kỳ mới mẻ sao? Cần gì nên gấp rút.” Hắn điềm nhiên trình bày tiếp.

Xem thêm: top đam mỹ

“Không cấp. Vậy lúc nào thầy kế hoạch ví dụ, thực hiện report xong xuôi gửi vào mang lại tôi cũng khá được.”

“Cứ thế lên đường. Thầy Bách, tôi cần thiết giành giật thủ nghỉ dưỡng một thời gian, nếu như thầy không hề gì mong muốn trao thay đổi nữa thì van lơn luật lệ.”

Lão Bách hiểu ra cá tính của Tôn Bách Thần lập dị, không đủ can đảm chọc giẫn dữ. Ông tớ vùng lên, cúi kính chào rồi nhanh gọn lẹ lên đường ngoài.

Tôn Bách Thần lôi Đồng Mạn Nghiên lên, ngồi bên trên đùi bản thân.

“Em đảm bảo chất lượng lắm, ban nãy vô chống còn quên khóa trái ngược cửa ngõ.”

“Em... em…”

“Hừ, nên trừng trị thế nào là đây?”

Không cần thiết Mạn Nghiên vấn đáp, hắn vẫn thẳng hít lấy môi cô. Chiếc lưỡi Tôn Bách Thần nhuần nhuyễn luôn luôn thâm thúy vô bên phía trong, quấn chặt lấy lưỡi cô, tham lam lam nuốt trọn vẹn.

“Thầy…mau thả em rời khỏi.”

Mạn Nghiên từ đầu đến chân run rẩy rẩy, đấm nhẹ nhõm nhập vai Tôn Bách Thần. Hắn sau cuối cũng chịu đựng thả cô rời khỏi, còn làm cô mang đến từng khoản thiết bị lên khung hình.

“Thầy, chiều ni hoàn toàn có thể ko đánh giá được không? Dời lại tuần sau thôi.”

“Không biết, tôi nên tâm trí coi thế nào là vẫn.”

Hắn nom lên cái đồng hồ đeo tay bạch kim bên trên tay, khẽ rướn mi.

“Còn năm phút vô học tập, đầy đủ thời hạn nhằm em chạy thục mạng về giảng đàng đấy.”

Tôn Bách Thần vừa phải dứt điều, Đồng Mạn Nghiên một giây, một phút cũng ko nấn ná lại. Ba chân tư cẳng chạy ngoài khu vực hiên chạy vắng tanh bên trên tầng tối đa vô ngôi trường.

Nhờ cầu thang máy thần tốc, cô mới mẻ kịp chạy về giảng đàng. Mạn Nghiên mới mẻ yên lặng vị vô số ghế, giáo viên vẫn vô cho tới.

“Mạn Nghiên, cậu lên đường đâu kể từ nãy cho tới giờ thế.” Nhã Yến Kỳ lên giờ chất vấn.

“Tớ… tớ ra đi phía sau khu vực B mua sắm nước.”

Mạn Nghiên viện đại một nguyên do. Cô ghi nhớ lại cảnh tượng ban nãy âи áι nằm trong Tôn Bách Thần, mặt mũi đỏ gay lên nên tảo sang trọng nơi khác trốn rời.

Nghĩ kỹ lại, cô nằm trong Tôn Bách Thần vẫn dây dính cùng nhau ngay sát tía mon trời, Tính từ lúc phen đua vào giữa kỳ, nhị người trở nên quan hệ liên minh song mặt mũi nằm trong đảm bảo chất lượng.

Đánh ૮ɦếƭ Đồng Mạn Nghiên cũng không đủ can đảm nghĩ về lại ngày hôm cơ, cô lại bạo gan rộng lớn mật như thế. Chỉ vì thế cái môn học tập Xác Suất Thống Kê chán ghét, báo kinh hãi Mạn Nghiên vẫn học tập lại nhị phen vẫn ko qua chuyện, thì cô sẽ không còn thục mạng lĩnh tìm về văn chống của thương hiệu đại ác yêu tinh Tôn Bách Thần.

“Thầy à, thầy gom em qua chuyện phen đua vào giữa kỳ lên đường. Thầy sở hữu đòi hỏi gì, em đều hoàn toàn có thể đáp ứng!”

Xem thêm: xuyên thành tiểu tình nhân của tổng tài hệ phản diện

“Được, lăn lộn lộn bên trên chóng với tôi một tối, tôi tiếp tục lưu ý đến.”

Cứ tưởng một phen là đầy đủ, nào ngờ Tôn Bách Thần thiệt sự coi cô là khí cụ giải lan ý thức, không ngừng nghỉ xâm cướp thể xác cô. Đổi lại, học tập kỳ này của Mạn Nghiên đặc biệt trơn tru, không riêng gì môn hắn công ty nhiệm nhưng mà những môn không giống cũng vậy, van lơn gì được nấy.

Đọc Truyện