Tôi Đã Chết Vào Một Ngày Nào Đó

     

Tôi Đã Chết vào một Ngày nào Đó

Tác giả Lee Kyung Hye
Bộ sách
Thể loại tâm lý Xã Hội
Tình trạng Hoàn Thành
Định dạng eBook mobile pdf epub azw3
Lượt xem 1548
Từ khóa eBook dế yêu pdf epub azw3 full Lee Kyung Hye Liên hương thơm Tiểu Thuyết tư tưởng Xã Hội Văn học nước hàn Văn học tập phương Đông
Nguồn

*

"Tôi vẫn chết vào một ngày nào đó, liệu chết choc của tôi có ý nghĩa gì không?"

Hai dòng đầu cuốn nhật ký Jae Joon nhằm lại, giống như một điềm gở về sự việc ra đi bất ngờ của cậu. Nó ngăn trở đồng thời cũng thúc đẩy Yoo ngươi thu hết gan góc lật từng trang nhật ký, bước vào trái đất của đứa bạn thân, và chạm chán lại một Jae Joon vừa quen thuộc vừa lại.

Bạn đang xem: Tôi đã chết vào một ngày nào đó

Bắt đầu bằng bi kịch nhưng lại không hoàn toàn chìm đắm trong nỗi buồn, Tôi vẫn chết vào một ngày làm sao đó đưa về sức mạnh của sự việc sống với hi vọng. Hầu hết băn khoăn, mất mát, nổi loạn và trưởng thành của tuổi trẻ con được diễn tả sống cồn qua một diễn biến tự nhiên.

***

REVIEW “TÔI ĐÃ CHẾT VÀO MỘT NGÀY NÀO ĐÓ”: NHỮNG BĂN KHOĂN, MẤT MÁT, NỔI LOẠN VÀ TRƯỞNG THÀNH CỦA TUỔI TRẺJae Joon, cậu bạn thân có một không hai của Yoo Mi, bất thần qua đời bởi một tai nạn thương tâm xe máy, tạo cho cô nhỏ nhắn không ngoài ngỡ ngàng cùng đau đớn. Trốn tránh khỏi nỗi đau thương giằng xé, cô không dám đối mặt với tử vong của Jae Joon, lại càng không dám đến thăm ngôi nhà đất của cậu ấy, đối lập với những nhỏ người có lẽ rằng còn đang đau buồn gấp hàng trăm ngàn cô.Jae Joon, cậu bạn bè có một không hai của Yoo Mi, bất ngờ đột ngột qua đời do một tai nạn đáng tiếc xe máy, tạo nên cô bé nhỏ không ngoài ngỡ ngàng với đau đớn. Trốn tránh khỏi nỗi nhức thương giằng xé, cô ko dám đối mặt với cái chết của Jae Joon, lại càng không đủ can đảm đến thăm ngôi nhà đất của cậu ấy, đối lập với những bé người chắc hẳn rằng còn đang khổ cực gấp hàng trăm cô. Đứng trước lời đề xuất đọc cuốn nhật ký kết của Jae Joon, Yoo mi lại càng nhớ về phần đông kỉ niệm cùng với những người bạn cũ của mình, rồi thu không còn can đảm, đọc phần lớn dòng xem xét của cậu lúc còn sống, để rồi chạm mặt một Jae Joon “vừa quen thuộc vừa lạ.”Như lời giới thiệu nằm sinh sống bìa của cuốn sách, “Tôi vẫn chết vào một ngày làm sao đó” bắt đầu bằng bi kịch nhưng lại không hoàn toàn chìm đắm trong nỗi buồn. Đọc nhật kí của Jae Joon gợi nhớ mang lại Yoo Mi tương đối nhiều về người các bạn cũ, tương tự như cho cô hiểu thêm về đầy đủ khía cạnh nhưng mà cô chưa bao giờ biết tới. Như tình cảm dành cho con bạn cùng lớp Jung So Hee mà cậu mãi không từ bỏ được, trò đùa “giả làm tín đồ chết” giỏi góc nhỏ mà cậu vẫn để giành riêng cho cô đồng bọn Yoo mày trong trái tim mình. Phần nhiều điều được viết vào cuốn nhật cam kết đó càng khiến cho cô tất yêu tin được rằng Jae Joon đang mãi tránh xa thế giới này rồi, nhưng cuối cùng lại phải đồng ý rằng cậu ấy đã ra đi mãi mãi, để sống tiếp mà luôn giữ một góc bé dại cho Hwang Jae Joon vào trái tim.Trò đùa giả làm bạn chết của Jae Joon thực sự đã để lại cho tôi tương đối nhiều suy nghĩ. Chủ yếu trò đùa này đã giúp cậu nhìn trái đất dưới một bé mắt khác, một nhỏ mắt khổ sở hơn với tự biết trân trọng cuộc sống và hầu như con người xung quanh bản thân hơn. Bao gồm lẽ, mỗi chúng ta cần dành một chút thời gian để thử chơi trò chơi của cậu thiếu thốn niên ấy, để xem đời theo một quan điểm khác, để thêm yêu mến và trân trọng đa số con tín đồ xung quanh mình, hay đơn giản và dễ dàng chỉ là bình thản lại sau khoảng thời gian rất ngắn nóng nảy. Như cái biện pháp Jae Joon có tác dụng hòa cùng với em trai của chính bản thân mình vậy.Gấp lại "Tôi sẽ chết vào một trong những ngày làm sao đó", tôi đã thực sự hỏi bản thân bản thân rằng "Liệu chết choc của tôi có ý nghĩa gì không?" dẫu vậy rồi thắc mắc ấy cũng ko tồn trên được vượt lâu trong lòng trí tôi, vày tôi biết: mình có gia đình, có bằng hữu - mọi con bạn sẽ mãi lưu giữ về tôi sau khoản thời gian tôi ra đi. Đọc xong xuôi cuốn sách, tôi lại càng trân trọng và yêu thích thêm phần nhiều con người xung xung quanh mình, tương tự như trân trọng cuộc đời này vậy.Nội dung: Anh Thư - Bila Team

***

“Yoo mi à, cô... Cô gồm chút việc hy vọng nhờ. Hôm nào kia con chạm mặt cô một lát được không?”

Tôi vô cùng bất ngờ khi dìm được điện thoại của cô.

Nghĩ cầm cố nào tôi cũng không đoán ra nổi cô có việc gì nhờ mang lại mình. Đã hai tháng rối, kể từ ngày Jae Joon qua đời, nhưng tôi chưa một lần cho nhà cậu ấy. Trong cả mấy đứa chẳng thân thương lắm đã và đang đôi lần qua cồn viên mẹ Jae Joon, vậy mà tôi - cái thằng bạn thân có một không hai của cậu - lại chẳng léo hánh dù chỉ một bước đi về phía ngôi nhà đó. Cả cô cũng vậy. Mặc dù thi thoảng có hỏi thăm lũ bạn về tôi, tuy nhiên cô khỏng hề hotline tôi đến, một cuộc điện thoại cũng không.

Tôi cảm thấy không được dũng khí để gặp cô. Trong khi nếu gặp gỡ cô thì thực sự rằng Jae Joon đã chết sẽ ùa tới và tôi sẽ không thể vượt qua nổi nỗi khổ đau khi ấy. Tôi đã không thể liên lạc trong suốt nhì tháng liên vì cho rằng cô cũng có xúc cảm tương tự, thế cho nên tôi trọn vẹn không ngờ cô lại đùng một phát gọi điện với hẹn gặp mình. Trên tuyến đường đến khu vực hẹn, chưa gì khóe mắt tôi sẽ ướt rượt. Tôi nôn nao hại rằng chỉ việc nhìn thấy cô, mình sẽ òa khóc mất.

Cô ngồi âm thầm lặng lẽ gần hành lang cửa số trong góc tiệm trà, đăm đắm quan sát ra ngoài. Tầm dáng ấy không khác gì một hoa lá héo úa. Như thể nhì tháng qua sẽ rút khô hết nước trong cơ thể cô.

“Cô ơi...”

Tôi đứng đó cạnh tranh nhọc mở lời, dẫu vậy cũng chỉ nói được một câu như vậy. Tôi không khóc như đã sợ, nhưng phần đông lời chào hỏi “Con kính chào cô”, “Cô bao gồm khỏe không?” nghẹn đọng trong cổ họng, chẳng sao thoát ra được.

“A, Yoo mi đến rồi đó à. Mau ngồi xuống đi con.”

Cô tách mắt khỏi khung cửa sổ và chú ý về phía tôi, loáng nở nụ cười. Vậy nhưng, ngay phút giây trông thấy tôi, hai con mắt cô đột ngập những nước.

Nước đôi mắt tôi quả nhiên mau lẹ trào lên, tôi cúi gằm đầu. Cửa hàng chúng tôi đã không gặp gỡ nhau vì chưng biết là sẽ thế này đây...

Cô đưa mu bàn tay quệt qua vành mắt, rồi lại chú ý tôi mỉm cười. Tôi cũng chũm ngăn nước đôi mắt trào ra, gượng cười nhìn cô.

“Ở trường học giỏi chứ con?”

Cô hỏi.

“Vâng ạ...”

“Cô nhớ nhỏ lắm...”

“Con, bé xin lỗi cô...”

“Không đâu. Cô cũng không call cho nhỏ mà... Cô vừa nhớ con, lại vừa không dám chạm chán con...”

Tôi không biết nói gì thêm nữa.

“Cô thoải mái và tự nhiên gọi bé ra cố này...”

Vừa nói, cô vừa rút trong túi xách ra một quyển sổ, đưa đến tôi.

Quyển sổ bìa màu xanh da trời, vừa chú ý tôi đã nhận được ra ngay. Đó là quyển nhật ký tôi bộ quà tặng kèm theo Jae Joon.

“Đây là sổ nhật ký kết của Jae Joon... Ngày hôm qua cô vô tình search thấy. Nhưng mà... Con rất có thể đọc nó trước giúp cô được không...”

“Dạ? Sao cô ko đọc luôn ạ...”

Dù nói vậy tôi vẫn dìm lấy quyển sổ không chút đắn đo. Cơ mà ngay sau khoản thời gian lơ đãng giở ra trang nhất tiên, bắt gặp những mẫu chữ được viết bên trên đó, tôi liền hốt hoảng gập vội sổ lại.

Tôi vẫn chết vào một trong những ngày làm sao đó.

Liệu chết choc của tôi có chân thành và ý nghĩa gì không?

Như bị giội cả xô nước lạnh, toàn thân tôi bất chợt run lên bựa bật. đều ngón tay đang bỏ trên quyển sổ cũng run lẩy bẩy.

Nhìn cỗ dạng kia của tôi, cô nói:

“Con cũng bất thần phải không, Yoo mi à, mấy lời này là nuốm nào chứ? Cô... Tim cô run lắm, một trang thôi cô cũng không phát âm nổi.”

Cô rùng mình, như vẫn rũ tấm thân ướt nhẹp.

“Con là bạn thân nhất của Jae Joon công ty cô, con thay cô đọc có được không... Cô... Cô...”

Cô cuối cùng cũng bật khóc.

“Cô ơi...”

Tôi cũng chỉ điện thoại tư vấn được như vậy, rồi thấy họng mình nghẹn cứng, không nói thêm được lời nào.

Jae Joon, bạn của tôi - Jae Joon, người các bạn tôi yêu quý nhất tự khi xuất hiện trên đời - Jae Joon, người các bạn bỗng dưng bỏ tôi đi mất tựa như những cánh hoa bay tan tác - Jae Joon...

Nước đôi mắt lăn lâu năm trên má. Dẫu vậy tôi vội vàng vã lau đi. Trường hợp tôi cứ nuốm này thì trung khu trạng cô sẽ ra làm sao chứ?

“Cô, cô xin lỗi con, Yoo mày à. Cô không muốn khóc đâu, nhưng...”

Đôi vai cô rung lên. Hẳn là cô đang cố rất là để ngăn mình khóc.

“Không sao đâu ạ. Cô cứ khóc mang lại thỏa đi cô...”

Những tín đồ khách bao phủ liếc nhìn chúng tôi, nhưng lại tôi vẫn nói vậy. Chẳng nơi đâu và chẳng ai trên nỗ lực gian này còn có quyền rào cản nước đôi mắt của một người bà bầu mất bé hết...

Tôi im thin thít chờ tính đến khi cô ráo nước mắt.

Xem thêm: Hướng Dẫn Chi Tiết Cách Vẽ Biểu Đồ Trên Word 2010, Group Tin Học

Lúc này, hình hình ảnh Jae Joon cũng hiện lên trong lòng trí tôi, khiến cho tôi suýt chút nữa thì òa khóc; tuy thế ngay lập tức, tôi xay mình hướng dòng suy nghĩ tới kỳ thi vào giữa kỳ sẽ diễn ra vào ngày kia. Kỳ thi vào giữa kỳ hai của năm lớp chín sẽ tác động đến thành tích vào cấp cho ba. Gắng mà giờ này, cho phạm vi ôn tập của kỳ thi tôi còn không biết. Trước cái chết của anh bạn thân tốt nhất thì thi thời điểm giữa kỳ có ý nghĩa sâu sắc quái gì cơ chứ. Chậc, tôi lại nghĩ đến Jae Joon mất rồi.

Tôi đưa mắt nhìn quyển nhật ký kết bìa xanh.

Đã chết vào một ngày nào đó, câu nói như điềm gở quyết liệt ấy lại một lần tiếp nữa thắt chặt đem tim tôi.

Tại sao cậu ấy lại viết như thế chứ? Lẽ làm sao Jae Joon đã...?

Tôi nhấp lên xuống đầu. Không lý như thế nào lại vậy. Jae Joon tuy hết sức hứng thú với loại chết, nhưng mà cậu ấy tuyệt đối hoàn hảo không yêu cầu người hoàn toàn có thể tự kết liễu mạng sống của mình. Trường hợp vậy thì nguyên nhân chứ...?

“Giờ thì cô ổn định rồi. Thực sự xin lỗi con, Yoo mi à... Cái đó... Được không con... Con hoàn toàn có thể đọc hộ cô được không?”

Cô nói sau khoản thời gian chật đồ gia dụng nín khóc.

“Vâng, con sẽ gọi ạ. Nhưng lại mà... Có lẽ rằng sẽ khá lâu. Giả dụ cô có thể cứ quên chuyện này đi...”

Tôi nói lí nhí.

“Được, được mà... Cô sẽ không còn giục gì đâu, con cứ hiểu hết, nếu thấy có chuyên gì ý muốn nói thì gọi cho cô nhé.”

Cô nói vậy, rồi lại một lần nữa đưa góc nhìn xa xăm ra bên ngoài cửa sổ. Tôi ngẩn ngơ nhìn gương mặt quay nghiêng của cô, tìm kiếm ra trong đó hình bóng Jae Joon. Làn domain authority trắng, nét mặt thanh tú, nhì hàng lông nheo rủ xuống...

Jae Joon vẫn tồn tại đây, trong gương mặt mẹ cậu ấy.

Có thế nào cũng không thể trốn nổi cậu. Cậu vẫn sinh sống đây, đâu đâu tôi cũng nhìn thấy cậu...

Tôi thì thào nói với chính mình.

Sau khi chia ly cô, tôi lơ đãng lên bừa một cái xe buýt.

Tôi mong ngồi bên trên xe buýt long dong chỗ nọ vị trí kia rồi bắt đầu về nhà. Nước mắt cứ chực tuôn ra, khó khăn lắm mới hoàn toàn có thể kìm lại. Trên xe số đông chẳng có ai. Tôi ngồi xuống một ghế trống nghỉ ngơi phía cuối xe, nhìn ra ngoài cửa sổ, đúng vào lúc một dòng xe vật dụng chở hộp sắt ship hàng của tiệm cơm trung quốc phóng vụt qua.

Khoảnh xung khắc ấy, trái tim tôi bất giác bửa quỵ.

Làm sao tôi rất có thể quên được ngày hôm ấy?

Đó là 1 trong những ngày chủ nhật. 3 giờ sáng ngày công ty nhật.

Tôi thức thâu đêm ngồi trước bàn học. Trước đó tôi đã nhảy băng coi hết bộ phimGhost World,rồi hiểu tận chín quyển truyện tranh20th Century Boysđến khuya, nhưng mà chẳng gọi sao vẫn thấy lòng trống trải vượt đỗi, cụ là bèn ngồi demo viết lời bài bác hát. Dưới chân tôi, nhỏ mèo Geombi quấn tròn mình lại, rên ư ử với ngủ ngon lành.

Đêm vẫn chìm sâu tuy thế cải bị tiêu diệt vẫn chưa đến

Ném tuổi tx thanh xuân xuống cái sông sẽ chảy

kia đi

Hôm nay chúng ta có sinh sống không

Ngày mai chúng ta có sống không

Dượng tôi vẫn nói cụ này. Viết một phương pháp bình dị, đúng với cuộc sống của mình, đúng với số đông cảm dìm của mình, ca từ bỏ như vậy mới là ca từ hay.

Thế tuy vậy tôi không muốn viết vẻ bên ngoài đấy. Tôi nhưng mà viết đúng với cái cuộc sống đời thường mình đang sinh sống và làm việc thì tất cả gì hay. Thức dậy rồi tới trường, bị ăn mắng, học tập bài; ngủ gật, về nhà, xem ti vi rồi đi ngủ. Còn phần nhiều gì tôi cảm nhận ấy à, ngán ngấy đàn xung quanh, khinh ghét mấy thầy cô giáo, nổi cáu với mẹ, ngoài ra thì còn gì khác nữa đâu.

Tôi ước ao viết một ca khúc với toàn phần lớn từ như thể “cái chết”, “thanh xuân”, xuất xắc “tuyệt vọng”. Mấy cái thứ “tình yêu”, “cô độc”, tôi thấy ghét mang lại sởn gai ốc, dẫu vậy “cái chết”, “tuyệt vọng”, “thanh xuân”, cho dù viết thế nào thì cũng không lúc nào chán.

Bình minh đã đi đến nhưng chết choc vẫn chưa rời

Bắt mang tuổi thanh xuân trên ngọn núi đậy tuyết

kia đi

Hôm nay các bạn có sống không

Ngày mai bạn có sinh sống không

Dượng mà thấy được đoạn ca từ này thể nào cũng lại tặc lưỡi, mà lại nếu là Jae Joon thì chắc chắn cậu ấy sẽ sáng mắt lên rồi khen tôi đến mà xem. Nhìn cái từ “bắt lấy” kìa, thừa sức tuyệt vời luôn, Tôi cực kì hài lòng. Tôi muốn share tâm trạng hào khởi này với Jae Joon luôn và ngay. Tiếng này thì hẳn là cậu ấy vẫn ngủ say đến nỗi bao gồm vác lên cướp đi cũng không hay, tuy nhiên dù chũm cũng buộc phải khoe với cậu ấy không nhiều nhất là một trong dòng chứ. Tôi mở điện thoại thông minh và gửi tin nhắn nhắn.

Viết xong ca từ rồi mau chúc mừng đê đêm đã chìm sâu nhưng tử vong vẫn không tới câu đầu tiên đấy không còn sảy bắt buộc không thức mới lớn lập tức trả lời nha ngủ ngon...

Đúng dịp ấy, Jae Joon bay lên khỏi tuyến đường trống trải thênh thang. Như 1 chú chim từ do, cùng với tốc độ không ai tin nổi.

Và rồi rơi xuống, nát tan. Như 1 hòn gạch ốp vỡ, với dáng hình không một ai tin nổi.

Đêm sẽ chìm sâu nhưng tử vong vẫn không đến...

Xem thêm: Hãy Trả Lời Anh Một Cách Thật Lòng, Lời Bài Hát Giúp Anh Trả Lời Những Câu Hỏi

Jae Joon đã bị tiêu diệt ngay trên chỗ.

Mời chúng ta đón đọc Tôi Đã Chết vào một trong những Ngày làm sao Đó của người sáng tác Lee Kyung Hye & Liên hương thơm (dịch).
kimsa88
cf68