vợ câm đừng bỏ rơi anh

vo-cam-dung-bo-roi-anh

Nguồn ảnh: Pinterest

Bạn đang xem: vợ câm đừng bỏ rơi anh

Mưa rinh rích rơi bên phía ngoài hành lang cửa số khiến cho Đỗ Hiểu Linh ko thể ko liếc mắt hướng ra phía nhìn. Đêm ni mặc dù có mưa tuy nhiên ánh trăng vẫn le lói càng thực hiện cho tới quang cảnh góp thêm phần u ám.

Gian chống lạnh giá, ngoài giờ đồng hồ mưa rơi không tồn tại bất kì một tiếng động nào là không giống. Thế giới của Đỗ Hiểu Linh bao trong năm này vẫn luôn luôn là thế, lặng lẽ, tịch mịch, cho dù là thú vui hoặc nỗi nhức trong tâm.

Nằm bên trên chóng 1 mình, đèn xe cộ rọi cho tới sát hành lang cửa số, đoán chừng Lục Thiếu Quân tiếp tục về bên, Đỗ Hiểu Linh ko nhịn được, trườn dậy, nghiêng hẳn Output đầu ra cái hiên nhưng mà nhìn nhìn.

Từ bên trên cửa ngõ số, cô bắt gặp chị gái bản thân là Đỗ Tuyết Kỳ đang được vô bộ đồ quần áo ngủ chạy rời khỏi dìu Thiếu Quân vô chống. Anh say, tay ôm siết lấy body nhỏ nhắn của Tuyết Kỳ, khuôn mặt mũi gục bên trên vai đối phương.

Phía mặt mũi này Đỗ Tuyết Kỳ cỗ dáng vẻ yêu thương kiều, ôm siết lấy Thiếu Quân, nhì người chuồn vô vào căn nhà. Họ thiệt đẹp mắt song. Đẹp đến mức độ Đỗ Hiểu Linh ko nhịn được nhưng mà ham muốn khóc.

Cô tiếp tục yêu thương Thiếu Quân thật nhiều năm, kể từ khi anh còn là một phái nam sinh xuất sắc ưu tú của ngôi trường, thường ngày với biết bao thiếu hụt phái đẹp vây xung quanh anh. Còn cô, lặng lẽ dõi theo gót, lặng lẽ mơ tưởng. Cho cho tới khi nhìn người con trai bản thân yêu thương ấy phát triển thành anh rể của tôi.

Đỗ Hiểu Linh rón rón rén xuống chóng. Cô ko ngăn được chủ yếu bản thân bước về phía căn chống của anh ấy rể và chị gái coi anh say rượu với ổn định hay là không. Chỉ thấy, cửa nhà hé ngỏ, Đỗ Tuyết Kỳ vô bộ đồ quần áo ngủ lụa mỏng mảnh đang được khẽ mơn trớn bên trên khuôn ngực anh, song môi hồng moi thì thì thầm vô tai anh những câu nói. mật ngọt.

Lục Thiếu Quân thấy tai bản thân rộng lớn ẩm, tương đối thở rét sực phả vô giàn giụa yêu thích, anh đẩy Đỗ Tuyết Kỳ té bên trên chóng, cả body to lớn của anh ấy phủ lên trên người cô tớ.

“Chậm tiếp tục anh!”

Đỗ Tuyết Kỳ yêu thương kiều rằng, làn tóc buông lơi bên trên bờ vai quyến rũ, domain authority thịt mượt mà như nhung thiệt quá đỗi kích ứng.

Lục Thiếu Quân bởi một động tác thô bạo, anh kéo tung vạt váy lụa của Đỗ Tuyết Kỳ, bàn tay chính thức tiến hành vô váy. Rồi, anh gục vô khuôn ngực tròn xoe giàn giụa và mơn mởn của cô nàng đang được phỏng xuân sắc ấy hít hà một tương đối.

Bất chợt, anh nhăn mũi, thô bạo đẩy ra:

“Mẹ kiếp. Mùi nước hoa rẻ mạt chi phí.”

“Thiếu Quân… em mới nhất là phu nhân của anh!”

Đỗ Tuyết Kỳ yếu ớt ớt rằng, ánh nhìn như chực khóc. Nhưng Thiếu Quân không những ko thương xót, anh xay trực tiếp cô tớ vô tường, ánh nhìn hung tàn nói:

“Cô nghĩ về kỹ lại coi, là cô hoặc Đỗ Hiểu Linh mới nhất là phu nhân của tôi, là u của đàn ông tôi?”

Nói kết thúc thì anh đẩy Đỗ Tuyết Kỳ thanh lịch một phía, lột phăng cái cà vạt của chủ yếu bản thân ném xuống. Bóng dáng vẻ loạng choạng trở rời khỏi.

Đỗ Hiểu Linh kiêng dè quá, cô vội vàng vàng chuồn ngược quay về về chống bản thân, không thích cho tới đối phương phát hiện. Hành động nhìn trộm vừa phải rồi của cô ý thiệt ko hoặc cho tới lắm, nếu như không ham muốn bảo rằng thiệt ko chất lượng tốt.

Đỗ Hiểu Linh ở quay về cái chóng của tôi. Tim vẫn tồn tại đập thình thịch.

Bỗng, giờ đồng hồ cửa ngõ chống nhảy ngỏ. Lục Thiếu Quân đem theo gót hương thơm nồng của tương đối rượu, của tương đối dung dịch lá và những hương thơm nước hoa lếu láo tạp kể từ bên phía ngoài tràn vô chống. Đỗ Hiểu Linh vốn liếng là phụ phái đẹp câm. Khi câm, những giác quan tiền không giống đặc biệt quan trọng nhạy cảm bén. Nhưng riêng biệt với loại hương thơm mùi hương trộn lẫn này, cô đặc biệt quan trọng ko lấy thực hiện kỳ lạ, ngược lại tiếp tục thân thuộc kể từ lâu.

Lục Thiếu Quân vứt cái áo vest xuống bàn trà sát cơ, anh hừ rét vô bóng tối. Ánh sáng sủa le lói phần nào là làm cho khuôn mặt anh trở thành tuấn mỹ kì quái.

Lục Thiếu Quân nhào cho tới mặt mũi chóng, ko quan hoài Đỗ Hiểu Linh ở cơ với cảm hứng thế nào là. Án Thư tay anh vô bóng tối rờ mó từng khung hình cô.

Trong bóng tối, Đỗ Hiểu Linh bị bất thần, nhì đôi mắt ngỏ rộng lớn, ú ớ kháng cự.

Xem thêm: bất hủ phàm nhân

Vậy tuy nhiên Lục Thiếu Quân không hề quan hoài. Đây cũng ko nên phen thứ nhất anh vô chống cô vô biểu hiện này, hương thơm mùi hương hoa bên trên người Đỗ Hiểu Linh thôi cổ động anh, ko kìm được nhưng mà ham muốn cướp đoạt lấy cô tối ni.

“A...a…”

Đỗ Hiểu Linh ham muốn đẩy Thiếu Quân rời khỏi. Nhưng bàn tay yếu ớt ớt của cô ý sao lại được mức độ người con trai được tập luyện, lại đang tiếp tục vô cơn say ham muốn cướp đoạt cô.

Từng làn tương đối nồng hương thơm rượu cứ thế theo gót giờ đồng hồ thở với phần u ám của Lục Thiếu Quân. Án Thư tay anh mạnh mẽ và uy lực tiến thủ vô ngực áo, lúc lắc phăng cái áo ngủ của Đỗ Hiểu Linh.

Đôi gò bồng moi Trắng nõn, điểm nhì nhụy hồng cứ thế khiến cho hai con mắt Lục Thiếu Quân trở thành u tối. Đôi tay đợt tiếp nhữa ko giới hạn được chính thức xoa nắn.

Sự kháng cự thiệt sự yếu ớt ớt rồi trọn vẹn không thể nữa chính vì vô tim Đỗ Hiểu Linh tiếp tục xung khắc sâu sắc hình hình họa Thiếu Quân, đã và đang thân quen với xúc tiếp thân thiện loại này. Trong căn nhà chúng ta Lục, cô là 1 trong người dân có thân ái phận thấp xoàng, tuy nhiên lại đặc biệt quan trọng. Cô sinh rời khỏi đàn ông cho tới Thiếu Quân, là kẻ ở vô căn nhà, lại còn là một em phu nhân. Và từng phen khi Thiếu Quân say, cô lại phát triển thành các bạn tình của anh ấy.

“Thở mạnh vô, cắm vô tai tôi.”

Trong si miệt mài, Lục Thiếu Quân rời khỏi mệnh lệnh cho tới cô.

Không rằng được, Đỗ Hiểu Linh chỉ hoàn toàn có thể thỏa mãn nhu cầu loại tiếng động xứng đáng xấu xí hổ vô chống bởi giờ đồng hồ thở việc nặng nhọc. Lục Thiếu Quân cảm nhận thấy vô cùng lý tưởng, song môi anh không thể nhịn được nữa nhằm mục đích nhụy hồng nhưng mà thơm xuống. Chiếc lưỡi vui nhộn mút đỉnh hoa từng nhịp ko thường xuyên làm cho thân ái thể Đỗ Hiểu Linh ko kìm được nhưng mà cong lên theo gót bạn dạng năng.

Lục Thiếu Quân càng bị kích ứng rộng lớn. Khuôn ngực tròn xoe giàn giụa, săn bắn chắc hẳn tức thời thực hiện anh miệt mài muội. Đôi tay nhào nặn liên miên, giờ đồng hồ thở của cô ý càng ngày càng tăng gấp rút.

“Ưm… Buông lỏng chân ra!”

Lục Thiếu Quân đợt tiếp nhữa rời khỏi mệnh lệnh, đôi bàn tay của anh ấy đã từng đi sâu sắc vô vùng cấm của cô ý, cái váy ngủ bị vén lên ngang bụng, cái quần trong sạch sẽ tích tắc bị Lục Thiếu Quân lôi tuột rời khỏi, hít hà chốc lát rồi vứt xuống cuối chóng.

Tay Lục Thiếu Quân phen xuống bên dưới, anh cảm nhận thấy rất rõ ràng tay bản thân với chút không khô ráo. Bầu bầu không khí càng ngày càng tăm tối, từng ngón tay Lục Thiếu Quân trượt xuống, mơn man domain authority thịt rét bức vùng đùi, rồi tách nhẹ nhõm song cánh hoả hồng đang được e lệ ủ một làn sương mỏng mảnh.

Lục Thiếu Quân ấn sâu sắc ngón tay vô vào tình ly, cảm nhận thấy làn thu thủy tiếp tục dơ lên. phẳng phiu một động tác nhuần nhuyễn, anh fake tay còn sót lại cố kỉnh chặt tay cô, kéo vô phía phía bên trong cái quần âu của tôi.

“Ngoan nào là, cố kỉnh lấy nó đi!”

Đỗ Hiểu Linh đỏ rực mặt mũi, tuy nhiên Lục Thiếu Quân thực sự ko nhằm ý cho tới điều này, hai con mắt anh đang được lim dim thưởng thức từng ngón thon mượt đang được trượt bên trên thân ái thể anh rồi xoa xoa từng thớ gân gồ lên bên trên cơ.

Không làm cho đối phương với thời cơ được bay rời khỏi cơn hoan ái, Lục Thiếu Quân kế tiếp fake những ngón tay của tôi chuồn sâu sắc tăng. Không gian ngoan eo hẹp và không khô ráo kích ứng ko thôi. Đỗ Hiểu Linh ko chịu đựng được vô vô thức rên lên khe khẽ:

“Ưm...ưm...a...a…”

“Ôm lấy tôi!”

Lục Thiếu Quân quay quồng thông tư.

Trong cơn si miệt mài, Đỗ Hiểu Linh cũng phó thác toàn cỗ cho tới đối phương dẫn dắt, nhì chân cô kháng lên, giang rộng lớn rời khỏi để tiếp từng nhịp giao phó hòa kể từ người con trai cô yêu thương Từ thân ái bên dưới cô cảm biến thiệt rõ rệt tình ly eo hẹp của tôi được lấp giàn giụa bởi cảm hứng vừa phải rét rét, vừa phải láng láng, lại sở hữu chút mấp mô của từng nếp gân mạnh mẽ và uy lực.

Lục Thiếu Quân bạo dạn rộng lớn vào cụ thể từng nhịp. Chiếc chóng như ko chịu đựng nổi lực tác dụng bất giác kêu lên bao nhiêu giờ đồng hồ cọt kẹt. Trong chống chỉ từ những tiếng động xấu xí hổ đỏ rực mặt mũi hòa nằm trong thanh âm của mưa ngoài cơ.

Xem thêm: cực sủng đệ nhất phu nhân

“Thích không? Thích thì rướn người lên!”

Lục Thiếu Quân vừa phải cắm khoanh tai Hiểu Linh, vừa phải căn vặn, quá biết cô ko vấn đáp được nên anh ham muốn cô diễn đạt bởi bạn dạng năng của những người phụ phái đẹp.

Đọc Truyện